Chương 11

Kỷ Nguyên khẽ chậc một tiếng. Học trò của tư thục này có độ tuổi từ năm tuổi đến mười ba tuổi, đúng độ tuổi không chịu ngồi yên.

Nhưng Thiên Tự Văn mà còn không thuộc thì tiến độ đúng là chậm quá.

Nếu y nhớ không lầm, mấy bài mà Triệu phu tử nói đều thuộc loại sách vỡ lòng, dùng để dạy trẻ con mới nhập học.

Trẻ năm tám tuổi chưa thuộc thì còn chấp nhận được, nhưng đường ca Kỷ Lợi của y đã mười ba tuổi mà vẫn chưa thuộc, vậy thì hơi quá rồi. Nếu nhớ đúng thì đây là năm thứ ba hắn ta đi học đấy?

Còn Kỷ Nguyên, tuy không khá hơn bao nhiêu, nhưng về phần học thuộc thì không thành vấn đề. Đối với y chỉ như ôn lại mà thôi.

Chỉ là viết chữ thì khác. Chưa nói đến kiểu chữ khác biệt, ngay cả viết bằng bút lông thì y cũng chẳng biết, chắc chắn còn không bằng đứa học trò mới nhập môn.

Thôi vậy, trong hoàn cảnh hiện tại, có thể học thuộc đã là tốt rồi.

Học được bao nhiêu, hay bấy nhiêu.

Bên trong, Triệu phu tử đang dẫn học trò đọc bài, còn Kỷ Nguyên thì âm thầm đọc theo trong lòng.

Nắm cát y mang theo cũng được đặt xuống đất, cố gắng dàn phẳng, viết một hàng chữ rồi xóa đi, vừa viết vừa cố nhớ xem chữ phồn thể phải viết thế nào.

Chỉ là khung cửa sổ này cách âm hơi tốt, khi Triệu phu tử đứng ở bên trái lớp đọc thì y còn nghe được, nhưng khi ông đi sang bên phải, âm thanh lại mơ hồ không rõ.

Bên cạnh, con nghé con Tiểu Hoàng đang gặm cỏ.

Kỷ Nguyên ngồi bệt dưới đất, tập trung vừa đọc vừa chép lại trong cát, thỉnh thoảng nghe không rõ, y đứng dậy và ghé sát hơn để nghe.

Buổi sáng trôi qua rất nhanh.

Nghe thấy Triệu phu tử nói “tan học”, Kỷ Nguyên vội vàng dùng chân xóa sạch những hàng chữ viết trong cát, tranh thủ rời đi trước khi đám học trò ùa ra.

Y còn phải dẫn Tiểu Hoàng đi cho bú lần hai.

Triệu phu tử vừa bước ra khỏi lớp, nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của Kỷ Nguyên đang đi xa dần, nhíu mày lại theo bản năng.

-

Ra khỏi An gia xong, Kỷ Nguyên mới quay về Kỷ gia.

Vừa bước vào cửa đã nghe thấy tam thẩm Kỷ chửi rủa: “Đồ sao chổi, chết đi đâu mất rồi, sao còn chưa nấu cơm? Cả buổi sáng cũng chưa nhặt củi nữa?”

Kỷ Nguyên chỉ vào bó củi sau lưng: “Nhặt rồi.”

Thời gian gấp rút, y cũng lười nhiều lời, lấy phần cơm sáng còn dư ra: “Ăn cái này đi.”

Cơm sáng là cháo loãng với bánh ngũ cốc, trưa cũng ăn vậy sao?

Kỷ Nguyên chẳng quan tâm người khác, lại nhanh chóng ăn xong, hoàn toàn phớt lờ những tiếng chửi bên tai.