“Kỷ Nguyên! Tên chết tiệt kia đi đâu rồi hả, thứ đầu gỗ không cha không mẹ, còn không mau đi nấu cơm!”
“Sáng sớm mở mắt ra đã gặp xui xẻo, ai cho phép ngươi bước vào nhà chính?”
“Suốt cả ngày đưa làm cái vẻ mặt đưa đám đó cho ai xem hả? Cút ra ngoài đi chăn trâu đi!”
Kỷ Nguyên, người mới tốt nghiệp chưa đến hai năm, khi băng qua đường để tránh một chiếc xe thì lại bị một chiếc xe tải khác đâm trúng mà chết.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, suy nghĩ cuối cùng của Kỷ Nguyên là ít ra cũng không đau đớn.
Y lạc quan như vậy, bây giờ lại cảm thấy những lời mắng nhiếc này thật sự quá khó nghe.
Ý thức của y mơ hồ hỗn loạn, cảm giác bản thân như biến thành một đứa trẻ tám tuổi.
Rồi lại giống như thờ ơ lạnh nhạt với mọi chuyện, y không thể điều khiển cơ thể này, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân xác này bị đánh chửi và bị bắt làm việc.
Vào mùa đông, từ sáng sớm tinh mơ đến tận tối muộn, đứa trẻ gầy gò như que củi kia mới chỉ cao tới mặt bệ bếp, phải nhón chân mới có thể nấu cơm.
Hơi ấm tỏa ra từ bệ bếp khiến y không nhịn được mà lại gần, xua đi hơi lạnh ở trên người.
Cơm sáng vừa nấu xong, cả nhà Tam thúc, Tam thẩm và đường ca lập tức lao vào ăn như heo tranh máng. Sau khi ăn no nê, bọn họ tiện tay ném lại một ít canh thừa cơm cặn trước mặt y như bố thí.
Đứa bé có gương mặt đờ đẫn, như chẳng hề cảm thấy gì, lặng lẽ ngồi xổm xuống, bắt đầu ăn cơm.
Một bàn chân to đạp tới: “Ngươi là thứ tiêu xài phung phí, nấu có chút cơm cũng tốn nhiều củi lửa vậy hả? Cút ra ngoài đi nhặt củi đi!”
Cả người đứa trẻ bị đá ngã xuống đất, theo phản xạ ôm lấy cái chén, chỉ sợ chén vỡ thì sẽ bị đánh thêm một trận.
“Trông cứ như một con chó ấy ha ha ha ha ha.” Tên đường ca lớn hơn y bốn tuổi bật cười ha ha, rồi cưỡi lên lưng đứa trẻ: “Chó con, bò đi! Mau lên!”
Kỷ Nguyên thật sự muốn đấm cho tên ngốc này một đấm, nhưng y lại không thể điều khiển cơ thể, chỉ có thể bất lực nhìn cảnh tượng đứa trẻ bị cả nhà ức hϊếp, sỉ nhục.
Đứa trẻ dường như đã sớm chai lì cảm xúc, cố gắng hết sức liếʍ sạch chút canh gạo kê còn sót lại, rồi mặc bộ quần áo mỏng manh mà ra ngoài tìm củi lửa.
Thật ra y không hề dùng quá nhiều củi. Y thậm chí cũng chưa ăn được bao nhiêu.