Đây là một thời đại giả tưởng, quốc hiệu Đại Tần. Hoàng đế triều đại này nà người thánh minh, chăm chỉ lo việc nước, yêu dân như con. Cả triều đình trên dưới đều là một bộ máy chính trị trong sạch, chính trực.
Còn tại huyện Tề Sơn, nơi thôn Lâm gia tọa lạc, có lời đồn rằng quan huyện là một vị thanh quan đại lão gia, từ khi nhậm chức, xử án như thần, không nhận hối lộ, là một vị quan yêu dân như con. Những nông hộ có oan khuất tại địa phương phần lớn đều được giải oan, bởi vậy dân chúng rất ủng hộ vị quan tốt này. Cũng vì thế mà cha Lý nói ra những lời đó đầy tự tin.
Nhà họ Lâm xuất thân từ nông hộ, biết mình làm hơi quá, nên khí thế có phần yếu đi.
Lâm phu nhân, thở dài nói: “Nhà ta bỏ tiền ra cưới con gái ông về làm vợ để xung hỉ, không ngờ con gái ông lại là một sao chổi, mệnh khắc phu, khiến tam nhi nhà ta mệnh khổ, sớm bỏ mạng. Từ ngày con gái ông về đây, bệnh tình của tam nhi càng ngày càng nặng. Ông còn trông mong ta đối xử tốt với nó sao? Ta không bắt nó đền mạng đã là may lắm rồi!"
Càng nói, lời lẽ càng vô lý.
Bà mối Lâm đứng bên nghe, liền hoà giải: “Thôi, giờ nói mấy chuyện này có ích gì, sức khỏe của Lý Mai yếu, cứ để nó về nhà mẹ đẻ ở vài ngày, đợi khỏe lại rồi tính tiếp.”
Ở thôn quê, chỉ cần có chút chuyện mới, ba bà tám lắm lời liền tụ tập bàn tán. Lúc này, trước cổng nhà họ Lâm đã chen chật những người đến xem náo nhiệt.
Thấy ánh mắt tò mò của những người đứng ở cửa, Lâm phu nhân mới chịu ngừng lời.
Lâm lão gia lên tiếng: “Vậy để Lý thân gia đưa tam tức về nhà ở vài ngày, đợi khỏe rồi hẵng tính.”
Cha Lý thương con gái chịu tội, trong lòng vừa căm phẫn vừa đau khổ, không nói được lời nào, chỉ gật đầu, rồi cùng bà mối Lâm khiêng Lý Mai lên xe bò.
***
Trình Mai dựa vào ký ức của thân xác này, nhớ lại mọi chuyện. Hiện tại nàng đã trở thành Lý Mai, một thiếu phụ góa bụa, chưa xung hỉ được ba tháng thì phu quân đã qua đời, thật đáng thương và bi ai, đúng là một số phận bi đát.
Lý Mai cảm giác tay chân tê cứng, cũng chẳng màng chăn bẩn rách, liền co rút người vào trong chăn, muốn làm cho cơ thể ấm hơn một chút. Nào ngờ nàng vừa cử động, cơn gió lạnh như cắt xé ùa vào trong chăn, khiến nàng lập tức run lên bần bật.
Lý Mai không dám động đậy thêm, chỉ sợ càng động thì càng chết rét.
Lý Mai nằm trên xe bò, con đường gập ghềnh khiến xe phát ra tiếng “cót két”. Lúc này, nàng đang trong tình trạng đói khát, lạnh lẽo, muốn chết đi cho xong. Nàng chỉ nghĩ, nếu có lần nào xuyên không nữa, nhất định sẽ chọn một gia đình tốt; không thì xuyên về cũng được.
Thực ra, việc Trình Mai xuyên không rất đỗi bình thường.
Trình Mai mồ côi cha mẹ từ khi còn học cấp ba, may mắn là họ để lại cho nàng một chút tài sản, đủ tiền để nàng tiếp tục học hành. Sau khi tốt nghiệp, nàng ở nhà làm công việc thiết kế đồ họa trên mạng, đồng thời mở một cửa hàng trên Taobao, bán quần áo, trang sức. Lúc rảnh rỗi, nàng còn chơi vài trò chơi nhỏ trên mạng.
Vào một đêm mùa hè, trời đặc biệt oi bức, bên ngoài như một cái l*иg hấp, khiến tâm trạng của người ta càng thêm khó chịu. Chẳng bao lâu sau, Trình Mai thấy bên ngoài bắt đầu lóe lên những tia chớp, gió nhẹ từ từ lớn lên, lá cây bên ngoài cửa sổ xào xạc vang lên, sau đó là một cơn mưa xối xả đổ xuống.
Trình Mai đóng cửa sổ lại, rồi quay trở về bàn máy tính, tiếp tục chơi trò nuôi trồng trong nông trại. Vì nàng lên mạng hằng ngày, trò chơi này đã đạt đến cấp cao nhất, chơi mãi cũng thấy nhàm chán, liền nghĩ đến việc đổi sang một trò tương tự để chơi lại từ đầu.
Đúng lúc đó, một tiếng sét ầm ầm vang lên, màn hình máy tính của nàng bị đánh trúng, phát ra một vòng sáng màu xanh nhạt bao phủ toàn bộ cơ thể nàng. Trình Mai kinh ngạc há hốc miệng, mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng kỳ lạ trước mắt. Sau đó, đầu nàng đau nhói và mọi thứ trở nên tối đen. Khi tỉnh lại, nàng đã vô tình trở thành thiếu phụ góa bụa Lý Mai.
Lý Mai nhớ lại khoảnh khắc kỳ dị đó, với vầng sáng xanh quái lạ, và cảm thấy rằng chuyện nàng xuyên không hẳn có liên quan đến điều đó.
Nghĩ đến đây, nàng bất ngờ nghe thấy một giọng nói máy móc, trong trẻo vang lên trong đầu: “Ký chủ đã khôi phục bình thường, khởi động chế độ nông trại. Quyền hạn ký chủ bị giới hạn, hiện tại chỉ có thể khởi động nông trại. Vì đây là lần đầu tiên ký chủ kích hoạt nông trại, hệ thống sẽ thưởng cho ký chủ mỗi gói hạt giống cà rốt và cải bắp, ký chủ có muốn nhận không?”
Lý Mai ngây người ra trước giọng nói máy móc trong đầu, không biết điều gì đang diễn ra.
“Xin hỏi ký chủ, có muốn nhận hạt giống không?”
Lý Mai chợt nhận ra và vừa nghĩ đến từ “nhận”, giọng nói máy móc lại vang lên: “Hạt giống đã được đưa vào kho, mời ký chủ sử dụng.”
Lý Mai biết rằng có thể điều khiển hệ thống này bằng ý thức của mình, nhưng nàng vẫn không rõ đây là hệ thống gì. Khởi động nông trại, chẳng lẽ đây chính là trò chơi nông trại mà nàng đã chơi trước khi xuyên không? Đây là phần thưởng của ông trời bù đắp cho nàng, hay chính vì hệ thống này mà nàng đã xuyên không?
Lý Mai cảm thấy vô cùng bối rối về hoàn cảnh hiện tại. Ở thời đại này không những lạc hậu mà ngay cả chuyện ăn no mặc ấm cũng là vấn đề lớn. Những ngày sắp tới chắc chắn sẽ không dễ dàng. Có lẽ với sự giúp đỡ của nông trại, cuộc sống của nàng ở thời cổ đại này sẽ đỡ vất vả hơn.
Nàng thầm nghĩ đến việc muốn kiểm tra nông trại, và ngay lập tức trong đầu nàng hiện lên hình ảnh về nông trại. Điều này khác hẳn với trò chơi mà nàng đã chơi trên máy tính. Đầu tiên là giọng nói hệ thống, sau đó là bố cục của nông trại cũng có nhiều sự thay đổi.
Lý Mai thấy rõ ngôi nhà nổi bật trong nông trại, đó là căn nhà trúc thanh nhã mà nàng đã tốn hàng chục ngàn đồng vàng để mua. Bên cạnh ngôi nhà là một cây quế cao lớn, xanh mướt. Những bậc thang đá xanh trải dài tạo thành con đường quanh co dẫn đến ngôi nhà. Xa xa là một mảnh đất màu mỡ đen thẳm, bên cạnh còn có một hồ nước trong vắt. Toàn cảnh nơi này như một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, đúng là một chốn bồng lai tiên cảnh.
Lý Mai rất muốn thử xem liệu nàng có thể vào trong nông trại đó hay không, nhưng hiện tại nàng chưa thể thử được. Nếu nàng đoán không sai, đây hẳn là vận may lớn của nàng, được sở hữu một nông trại tùy thân. Hoặc là do ông trời thương xót nàng nên tặng cho nàng để bù đắp. Dù là lý do gì, có nông trại này, nàng sẽ có thêm tự tin để mưu sinh ở thời cổ đại, ít nhất là không sợ đói kém, không lo không có gì để ăn.
Nghĩ đến chuyện ăn, bụng Lý Mai liền réo vang vì đói. Nếu không ăn gì, có lẽ nàng sẽ không còn sức mà đứng dậy nữa.
Nàng nhìn cha Lý phía trước đang gồng mình kéo chiếc xe qua cơn gió lạnh, lòng nàng không khỏi đau nhói. Không ngờ nàng xuyên không lần này lại có thêm một người cha, một muội muội và một đệ đệ, dường như tình cảm trong gia đình cũng khá tốt. Có vẻ như họ sẽ là trách nhiệm của nàng trong tương lai. Ai bảo nàng là đại tỷ cơ chứ, đã là đại tỷ thì phải gánh vác trọng trách của gia đình. Xem ra, nàng phải nỗ lực tìm cách kiếm tiền thôi.