Chương 236

Nguyên Nhuận xót xa, kéo Quân ca nhi vào lòng ôm chặt: “Quân ca nhi, đừng suy nghĩ lung tung. Ta sẽ không để ngươi phải gả cho ai khác.”

Quân ca nhi ngước đôi mắt đỏ hoe, nở một nụ cười nhỏ: “Thật không?”

“Thật! Quân ca nhi, nếu tất cả mọi cách đều không thành, ngươi có nguyện ý theo ta rời đi không?” Nguyên Nhuận thấp giọng, trong lòng đầy lo lắng chờ câu trả lời.

Từ xưa, “sính tắc làm vợ, bôn tắc làm thϊếp,” nếu đưa Quân ca nhi bỏ trốn, chẳng những hắn sẽ phải xa quê, xa người thân, mà danh dự cũng bị tổn hại. Người đời sẽ nhìn Quân ca nhi với ánh mắt khinh khi. Vì vậy, đây là bước đường cùng mà Nguyên Nhuận không muốn lựa chọn trừ khi bất đắc dĩ.

Quân ca nhi nghe vậy liền mừng rỡ gật đầu: “Ta nguyện ý! Ta đã tích cóp được chút bạc, chúng ta đi ngay bây giờ!” Nói rồi, hắn vội vàng buông tay Nguyên Nhuận, bắt đầu lục lọi khắp nơi thu dọn đồ đạc.

Nguyên Nhuận giữ chặt tay hắn, vừa buồn cười vừa đau lòng: “Quân ca nhi, đừng vội! Vẫn chưa đến lúc phải làm vậy.”

Quân ca nhi nhíu mày, thấp giọng nói: “Nhưng gia gia đã tự mình chọn đối tượng cho ta rồi.”

Nguyên Nhuận trầm ngâm, sau đó nói nhỏ: “Chờ thêm vài ngày, ta sẽ tìm một người giả làm công tử nhà giàu đến cầu thân. Chúng ta sẽ lừa được lão gia.”

Nghe vậy, Quân ca nhi chẳng những không vui mà còn lo lắng: “Nếu bị phát hiện, huynh sẽ bị bắt vào đại lao! Ta không muốn huynh mạo hiểm như vậy.”

Nguyên Nhuận cười trấn an: “Ta lừa hôn là để cưới phu lang, không phải để cướp tài sản hay tiền bạc. Cùng lắm thì bị đánh vài trượng thôi.”

Thật ra, Nguyên Nhuận nói thì nhẹ nhàng, nhưng theo luật, tội lừa hôn sẽ bị phạt năm mươi trượng, thậm chí bị lưu đày ba năm.

Quân ca nhi rưng rưng nước mắt gật đầu, sau đó ngẩng cao đầu, ánh mắt long lanh nhìn Nguyên Nhuận: “Nhuận ca ca, ngươi có thể... có thể hôn ta không?”

Lời vừa thốt ra, Quân ca nhi nửa khép đôi mắt, hàng mi dài khẽ run lên vì căng thẳng. Đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, như thể đang chờ đợi sự dịu dàng từ hắn. Nguyên Nhuận nuốt khan, không thể chống lại sự mê hoặc trước mặt. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi Quân ca nhi.

Quân ca nhi nhón chân lên, vòng tay ôm lấy đầu hắn, chủ động kéo dài nụ hôn. Ban đầu cả hai đều vụng về, nhưng cảm giác ngọt ngào dần dần khiến họ say đắm. Họ cứ thế quấn quýt, hơi thở gấp gáp, nhưng vẫn luyến tiếc chẳng muốn rời xa.

Sự gần gũi ấy khiến cả người Nguyên Nhuận nóng bừng, trái tim đập rộn ràng. Hắn xấu hổ, phải nhẹ nhàng đẩy Quân ca nhi ra. Nhưng Quân ca nhi không chịu buông, mềm mại tựa vào người hắn, đôi mắt ướŧ áŧ khiến Nguyên Nhuận cảm thấy mình chẳng thể khống chế thêm nữa.

Nguyên Nhuận cố gắng lùi lại, gọi nhỏ: “Quân ca nhi?”

Quân ca nhi cụp mắt xuống, khuôn mặt đỏ bừng, hàng mi rung rinh như cánh bướm, tránh né ánh nhìn của hắn. Nguyên Nhuận chợt hiểu ra... Quân ca nhi đang mong đợi điều gì.

Lòng hắn trào dâng niềm thương xót. Quân ca nhi tuy ngây thơ, nhưng khi đã dành tình cảm, liền toàn tâm toàn ý, không chút do dự. Như lúc nãy, chỉ cần một lời nói, Quân ca nhi đã sẵn sàng thu dọn hành lý để cùng hắn bỏ trốn, sự ngây ngốc ấy làm lòng hắn đau nhói.

Nguyên Nhuận ghé sát tai hắn, khẽ thì thầm: “Quân ca nhi, ta muốn ngươi, nhưng không phải bây giờ. Hãy cho ta thêm một chút thời gian, được không?”

Quân ca nhi chu môi, giọng nhỏ nhẹ: “Ngươi...”

Nguyên Nhuận ôm chặt lấy hắn, giọng nói trầm ấm: “Đừng nghĩ lung tung, ta sẽ không bao giờ từ bỏ ngươi. Đời này, phu lang của ta chỉ có thể là ngươi.”

---

Thế nhưng, Nguyên Nhuận còn chưa kịp thực hiện kế hoạch tìm người giả làm nhà giàu đến cầu thân thì Đường lão gia đã nhanh chóng chọn được đối tượng cho Quân ca nhi. Ông ưng ý con út nhà họ Lý ở trấn Lưỡng Hà, một cậu công tử mười bảy tuổi, vừa vượt qua kỳ thi Đồng sinh, năm sau sẽ thi Tú tài.