Gia tộc Lạp Cổ Kỳ từng huy hoàng rộng lớn nhưng dưới thời Đồ Lan Kỳ mới đạt đến đỉnh cao rực rỡ. Giờ đây chỉ còn lại mỗi Tư Đế Lan, nghĩ đến điều đó A Bảo không khỏi cảm thấy chua xót.
“Nhưng tại sao lại chọn Quý Tuân? Nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi hơn, theo tâm nguyện của Hạ Lan tiểu thư, thì phải giành được chân tâm của Hoàng đế và sinh con với hắn, khi đó mọi chuyện mới dễ giải quyết.”
Tư Đế Lan vô tội chu môi nói: “Tại sao ta phải ép mình đối mặt với một người đàn ông mà ta chẳng hề có chút hứng thú để giả tạo lấy lòng?”
Ồ, để rồi sau này vứt bỏ hắn như đồ thừa ư? Quả thật là ngu ngốc!
Lẽ nào những tổn thương khi giành lấy trái tim hắn lại không phải tổn thương thật sự? Hay chỉ vì một người đàn ông mà bản thân vốn sẽ bỏ rơi? Không thích, trò lừa tình báo thù ấy rốt cuộc sẽ làm tổn thương ai đây?
“Ngươi xem này, làm mẹ, ta phải mang đến cho con mình những điều tốt đẹp nhất và lo liệu chu toàn cho con.”
“Dù dung mạo không phải điều quan trọng nhất nhưng có dung mạo tốt sẽ giúp con thuận lợi hơn rất nhiều.”
“Ta xinh đẹp như vậy nên đương nhiên phải nghĩ cho con, chọn cho con một người cha tuấn mỹ, không thể để dung mạo của cha kéo lùi đời con được.”
A Bảo cảm thấy suy nghĩ của tiểu chủ nhân thật chu đáo. Dù Hoàng đế cũng rất tuấn tú, song vẫn không bằng Thừa tướng.
“Vậy tiểu chủ nhân đã quyết định chọn Thừa tướng, không thay đổi nữa chứ?”
Tư Đế Lan không nhận ra ý bất thường trong lời A Bảo mà chỉ tùy ý gật đầu. Đã lâu rồi nàng không gặp được người đàn ông khiến mình thực sự hứng thú đến thế.
“Ừm, tiểu chủ nhân, ta quên nói với ngài rằng mỗi thế giới chỉ được có một bạn đời.”
Tư Đế Lan trợn tròn mắt không thể tin nổi, nàng tưởng mình nghe nhầm. Ngươi đang đùa ta sao? Làm gì có giới hạn như vậy?
A Bảo vô tội đáp: “Đó là quy định đặc biệt để trị thói đa tình của tiểu chủ nhân.”
Dù trong trạng thái ngủ say, A Bảo không phải vô thức. Nó theo bên Tư Đế Lan gần nghìn năm và chứng kiến tiểu chủ nhân trải qua biết bao trận chiến, trên giường đủ mọi tư thế, thật sự là nỗi ám ảnh tâm lý của một linh thạch thuần khiết.
Nhớ lại đại nhân Đồ Lan Kỳ ngày xưa trong sạch biết bao, gia tộc Lạp Cổ Kỳ càng là biểu tượng của sự lương thiện, chính trực và thuần khiết.
Còn tiểu chủ nhân bây giờ thì thật khó mà diễn tả bằng lời. A Bảo không tin mình có thể trị nổi tật đa tình của nàng.
Nghe A Bảo không ngừng ca ngợi chủ nhân cũ Đồ Lan Kỳ và tinh thần truyền thống của gia tộc Lạp Cổ Kỳ, khóe môi Tư Đế Lan khẽ cong lên, ẩn chứa nụ cười đầy châm biếm.