Nhìn ánh mắt Thẩm Mộ Bạch dán vào Nhạc Nhan, Cố Vân Đình biết ngay, tên khốn này đã có ý đồ với vợ mình rồi.
Bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ai mà không hiểu ai. “Người của tôi, không liên quan đến cậu.” Ánh mắt Cố Vân Đình đầy vẻ phòng bị, giọng nói mang theo sự cảnh cáo. Anh đang đe dọa Thẩm Mộ Bạch, đừng có mà động lòng với Nhạc Nhan.
Nhưng anh càng như vậy, Thẩm Mộ Bạch lại càng hứng thú. “Cậu không nói tôi cũng đoán được, đây chính là cô trợ lý nhỏ của cậu phải không? Tin đồn lan truyền khắp Giang Thành rồi.”
Ban đầu anh ta còn cảm thấy phóng đại, chẳng có người phụ nữ nào lại khiến nhiều người thèm muốn đến thế. Dù đã xem qua camera giám sát, anh ta cũng chỉ thấy thú vị. Nhưng bây giờ, khi gặp được người thật… Thẩm Mộ Bạch khẽ cười trong lòng, anh ta cũng đã đi vào vết xe đổ của người khác, nảy sinh ham muốn với một người phụ nữ bình thường.
Nhìn Cố Vân Đình đang chiếm hữu Nhạc Nhan, anh ta lại càng thêm bực bội. Vật báu là của kẻ có năng lực, Cố Vân Đình chỉ là người phát hiện ra báu vật sớm hơn, sao dám chiếm làm của riêng?
Thẩm Mộ Bạch không hề che giấu suy nghĩ của mình, vì vậy Cố Vân Đình nhìn thấy rất rõ, trong lòng càng thêm ác ý. Hai người họ được coi là anh em tốt lớn lên cùng nhau, nhưng thực chất luôn âm thầm so sánh, coi đối phương là đối thủ duy nhất. Mãi cho đến khi cả hai kết thúc kỳ thi đại học, Thẩm Mộ Bạch không hiểu sao lại đột nhiên đi học y, họ mới có vài phần hòa hoãn, không còn đối đầu gay gắt nữa, trông có vẻ giống anh em tốt thật sự.
Nhưng giờ đây, nhìn thấy Thẩm Mộ Bạch không hề che giấu sự hứng thú với Nhạc Nhan, Cố Vân Đình chỉ cảm thấy Thẩm Mộ Bạch thật đáng ghét, chỉ muốn lao vào đấm cho mấy phát.
Nhạc Nhan ngoan ngoãn đứng sau Cố Vân Đình, không hề tỏ ra tò mò về Thẩm Mộ Bạch vừa xuất hiện. Bây giờ trong lòng cô chỉ muốn kêu cứu. Không vì gì khác, chỉ vì bầu không khí căng thẳng như nước với lửa này. Đại thần đấu pháp, xin đừng làm tổn thương sinh mệnh vô tội của cô!
Cô rụt rè liếʍ môi, cẩn thận kéo tay Cố Vân Đình, khẽ nói: “Tổng giám đốc Cố, chúng ta không phải còn có việc sao?”
Vừa nãy vội vã như thế, sao bây giờ lại giương cung bạt kiếm với người đối diện rồi?
Cố Vân Đình lúc này mới bừng tỉnh, anh không nên lãng phí thời gian ở đây. Anh khinh bỉ liếc Thẩm Mộ Bạch một cái, ôm lấy Nhạc Nhan rồi rời đi. Từ đầu đến cuối, anh che chắn cho Nhạc Nhan rất kỹ, kiên quyết không cho Thẩm Mộ Bạch có cơ hội nhìn thêm lần nữa.
Thẩm Mộ Bạch tức đến mức bật cười. “Họ Cố vẫn chó má như ngày nào.”
Một lúc sau…
Sau khi trải qua bao nhiêu khó khăn, Cố Vân Đình cuối cùng cũng đưa Nhạc Nhan đến nhà hàng tình nhân mà anh đã sắp xếp. Với tâm trạng bồn chồn, giữa tiếng nhạc violin du dương, Cố Vân Đình tay cầm bó hoa tươi thắm, quỳ một gối xuống.