Thế giới 1 - Chương 19

Hơn nữa, Vân Tụ lần đầu tiên gặp hắn đã gọi là anh hai, không nịnh nọt không lấy lòng, thái độ thoải mái hào phóng tiếp thu vận mệnh khiến Vân Thiên có thiện cảm vô cùng.

Điều này làm Vân Thiên nhịn không được nghĩ, Vân Hạc đúng là số hưởng, Vân Tụ hiện giờ đã đáng yêu như vậy, khi còn nhỏ chỉ biết càng đáng yêu hơn, anh ta lại không bảo vệ em trai chu đáo. Nếu là hắn…

Nếu là hắn…

Không cần giả thiết, hiện tại hắn chính là anh hai của Vân Tụ!

Em trai đáng yêu, hắn nhất sẽ bảo vệ thật tốt!



Khi Vân Thiên xào cơm xong, trò chơi của Vân Tụ còn chưa kết thúc.

Vân Tụ: “Anh cứ để trên bàn đi, lát nữa tôi đánh xong sẽ ăn.”

Vân Thiên thuận theo ý cậu.

Vân Tụ chuyên chú chơi game, Vân Thiên liền đứng ở bên cạnh nhìn. Hắn vừa hoàn thành lần xin lỗi đầu tiên trong đời, lặng lẽ thở ra một hơi.

Hắn ngẫu nhiên cũng chơi game, hiểu rõ lúc chơi game không thích có người ở bên cạnh nói liên tục chuyện, nên thức thời mà quay về phòng trước.

Rạng sáng 12 giờ.

Cửa phòng lại lần nữa bị gõ vang, trong hoàn cảnh yên tĩnh trở nên đặc biệt chói tai.

Bất quá lần này cửa phòng bị gõ vang không phải phòng Vân Tụ, mà là phòng Vân Hạc.

Người đàn ông xử lý tài liệu đến 11 giờ, vừa mới ngủ chưa được một giờ, thái dương nhảy thình thịch. Anh với khuôn mặt tối sầm mở cửa phòng ra, nhìn thấy thân hình của người tới, đôi mắt sắc bén: “Chuyện gì…”

Lời còn chưa dứt, một khối thân thể mềm ấm đâm vào trong ngực.

“Em làm sao vậy?”

Cơn giận của Vân Hạc hơi lui xuống, phát hiện có điều không ổn, cúi đầu cố gắng nhìn rõ tình huống của Vân Tụ. Nhưng vì hành lang và phòng đều không bật đèn, chỉ có ánh đèn mỏng manh từ phòng đối diện, không thể nhìn rõ đã xảy ra chuyện gì.

Thiếu niên một tay nắm vạt áo của người đàn ông, một tay che bụng, lắc đầu không chịu nói chuyện.

Trên lầu, ba Vân ngủ không sâu, nghe thấy động tĩnh mở cửa xuống lầu xem xét. Khi đi vào lầu 3 thuận tay bật đèn, Vân Hạc lúc này mới nhìn thấy sắc mặt thiếu niên trắng bệch, cả đầu đầy mồ hôi.

Không phải là không chịu nói chuyện, mà là đau đến không nói nên lời!

Ba Vân sau khi rời công ty, đã dành không ít tâm tư để chăm sóc Vân Tụ. Khi nhìn rõ tình huống của cậu, lại liên hệ với mùi đồ ăn gần như không nghe thấy trong không khí, ông chắc chắn nói: “Thằng bé dị ứng, con ôm nó về phòng, Ba gọi điện thoại kêu bác sĩ tới.”