Người kia cười ha hả: “Ngươi thật là một lão già xảo quyệt, từng vì đoạt kiếm phổ mà gϊếŧ chết nghĩa huynh, kết quả không thành lại muốn ra tay với con trai hắn là Củng Việt. Không ngờ thằng nhóc này từ nhỏ đã có mưu tính, mười hai tuổi đã dám xông pha giang hồ, nhưng như vậy cũng đủ chứng minh sự lợi hại của kiếm phổ Củng gia.”
Đào lão hừ lạnh, trên giang hồ tình nghĩa gì cũng là giả, chỉ có thực lực và địa vị mới là thật.
“Bớt nói nhảm đi, muộn chút nữa Củng Việt sẽ trở về mất.”
“Được, ta đi bắt cô ta ngay đây.”
Đào Tình bịt chặt miệng, kinh ngạc trừng mắt nhìn, nước mắt không tự giác chảy xuống.
Thì ra cha bảo nàng ta đi quyến rũ Củng đại ca không phải vì nàng ta thích Củng đại ca, mà là vì kiếm phổ gì đó.
Cha còn gϊếŧ cả cha của Củng đại ca, thậm chí còn muốn gϊếŧ cả Vi Nhi tẩu tẩu.
Sống lưng Đào Tình phát lạnh, thân thể run rẩy như sàng.
Không thể được.
Củng thúc đã bị cha nàng ta hại chết thì cũng đành chịu, nhưng Vi Nhi tẩu tẩu tuyệt đối không thể chết, nàng ta không thể để cha nàng ta tàn nhẫn với Củng đại ca như vậy được.
Nàng ta đột nhiên đứng dậy, vận chút nội lực yếu ớt, men theo đường nhỏ chạy nhanh về Thanh Hòa tiểu trúc.
Nàng ta luyện võ luôn thích lười biếng, mặc kệ cha nàng ta mắng nàng ta thế nào cũng không biết hối cải, giờ đây nàng ta chưa bao giờ hận bản thân mình đến vậy, tại sao lại không chịu luyện võ cho tốt.
Nhanh lên, nhanh hơn nữa.
Toàn thân khó chịu do nội lực đang hao mòn, trong họng Đào Tình phun ra một ngụm máu, nhưng nàng ta không dám dừng lại. Nàng ta sợ muộn chút nữa, mở cửa Thanh Hòa tiểu trúc ra sẽ nhìn thấy Vi Nhi tẩu tẩu nằm trên mặt đất.
Đến Thanh Hòa tiểu trúc thì nàng ta đã nước mắt đầy mặt rồi, nước mắt hòa với mồ hôi dính ướt tóc mai trên trán, khiến cảnh tượng trước mắt đều có chút mơ hồ.
Nàng ta đột nhiên đẩy cửa ra, tiếng kêu có chút vỡ giọng: “Vi Nhi tẩu tẩu.”
An Kim đang thưởng thức cảnh trong viện giật mình hoảng sợ, lúc này cô đang mặc áo khoác mùa đông dày cộm, thân hình có chút mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong lớp lông, càng khiến cô trông nhỏ bé tinh xảo.
Cô nhíu mày nói: “Tình Nhi, muội làm sao vậy?”
Cũng may, cũng may là đuổi kịp.
Tim Đào Tình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, nhanh chóng nắm lấy tay cô, thành khẩn nói: “Vi Nhi tẩu tẩu, tẩu mau đi theo ta.”
“Muội muốn đưa ta đi đâu?”
An Kim hiện giờ đã mang thai tám tháng, thân thể nặng nề, vốn dĩ hành động đã bất tiện, bị nàng ta kéo mạnh một cái như vậy, suýt chút nữa mất thăng bằng ngã nhào xuống đất.
Nam nhân bước nhanh tới, kịp thời đỡ lấy cô, sau đó ánh mắt không thiện cảm quét về phía Đào Tình.
Đào Tình nhìn thấy hắn thì miệng há hốc, tất cả lời nói nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt tuôn rơi.
May mà Việt ca không đi, có Việt ca ở đây, Vi Nhi tẩu tẩu chắc chắn sẽ không sao.
Nàng ta khóc không thành tiếng: “Việt ca, xin lỗi, xin lỗi huynh.”
An Kim và Củng Việt nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Vẫn nhờ An Kim vỗ về thân thể run rẩy của nàng ta, an ủi: “Tình Nhi, đừng sợ, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Đào Tình càng chảy nước mắt dữ dội hơn, không ngừng lắc đầu. Nàng ta ta không dám nói, nàng ta biết nếu nàng ta nói ra tất cả, Việt ca nhất định sẽ cùng cha nàng ta không chết không thôi.
Nàng ta không muốn cha mình chết, cũng không muốn tổn thương Việt ca.
“Việt ca, hai người mau đi đi, ở đây không an toàn, có người muốn bắt Vi Nhi tẩu tẩu để ép huynh giao ra kiếm phổ.”