Chương 20: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (20)

Có lẽ do cô bị nhốt trong tú lâu này, nên xưa nay không thoa phấn trang điểm, cũng chỉ mặc thường phục cũ, có khi ngay cả tóc cũng chẳng búi, tùy ý như vậy mà vẫn xinh đẹp động lòng người.

Nay cô mặc bộ giá y đỏ thẫm mà bọn họ cùng nhau may, càng thêm tôn lên làn da trắng muốt, trang điểm vào càng thêm diễm lệ đến khó tin, rực rỡ chói mắt.

Lúc này cô đang ngồi thẳng, đôi mắt đẹp như vẽ nhìn chằm chằm hắn.

Dáng vẻ kiều mị động lòng người ấy chỉ có tân lang thành thân cùng cô mới được nhìn.

Củng Việt khép nhẹ đôi mắt, nắm đấm dưới tay áo siết chặt, vốn dĩ đây không phải là thứ hắn nên nhìn, liền ép mình rời mắt đi.

Thấy cảnh này, lòng An Kim không khỏi ngậm ngùi. Nam nhân này vốn kỷ luật nhẫn nại, e rằng nếu cô không chủ động thì mối tình này khó mà đơm hoa kết trái.

Cô bèn cất lời: “Ngày mai, ta sẽ tung cầu kén rể.”

“Ừ.”

“Nếu ai bắt được cầu, ta sẽ gả cho người đó.”

Đến lúc ấy, cô sẽ chẳng về tú lâu này nữa, hai người cũng chẳng còn cơ hội gặp lại.

Đáp lại, vẫn chỉ là một tiếng “Ừ.”

Cô thở dài: “Huynh có thể đưa ta đi không?”

Đôi mắt hắn chợt tối sầm, gân xanh trên cánh tay nổi lên, trong đôi mắt tựa như có mãnh thú ẩn mình chực chờ xổ l*иg.

“Vì sao?” Hắn hỏi.

“Ta chẳng muốn gả cho người xa lạ, cũng chẳng muốn cả đời vùi mình trong khuê phòng. Quan trọng hơn, ta… ta thích huynh.”

Cô nói lời thật lòng, nhưng l*иg ngực không ngừng phập phồng, để lộ sự bất an.

Đối với một khuê nữ từ nhỏ đã được dạy dỗ theo khuôn phép, nói ra những lời táo bạo như vậy đã là tất cả dũng khí mà cô có.

Thần sắc hắn trở nên khó dò: “Giang hồ hiểm ác, chẳng hợp với cô. Bản thân ta cũng vậy.”

Đây là lời từ chối sao?

Lòng An Kim chợt lạnh buốt, sắc mặt trắng bệch. Chẳng lẽ cô đã đoán sai, thực ra Củng Việt chẳng hề có ý với cô?

Lần đầu tiên làm nhiệm vụ, lẽ nào đã thất bại thảm hại như vậy sao?

Không biết dũng khí từ đâu ra, cô lao tới ôm lấy vòng eo rắn chắc của hắn, nước mắt tuôn trào, nghẹn ngào không nên lời: “Có hợp hay không, chẳng phải do huynh quyết định.”

Bàn tay chai sạn của hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, lau đi giọt lệ trên khóe mắt, thở dài: “Cớ gì phải thế?”

“Bao nhiêu năm nay đều đã vượt qua, chỉ cần một đêm nữa thôi, cô sẽ được tự do.”

Thân phận hai người như vực thẳm ngăn cách, hắn đã biết trước khi tới tuổi cập kê cô sẽ xuất giá, gả cho một vị vương tôn công tử nào đó. Bất kể là khi cứu cô ở giữa rừng sâu, hay những đêm ngày bầu bạn nơi lầu các, hắn đều chưa từng nghĩ đến tương lai giữa hai người.

Cô than lầu các hiu quạnh, hắn liền đến bầu bạn, cô lo lắng thời gian ngắn ngủi khó may được bộ giá y hoàn hảo, chàng liền cùng cô xắn tay giúp đỡ.

Cô có lẽ sẽ trở thành thế tử phi, hoặc là dâu con nhà quyền quý, còn hắn vẫn sẽ cô độc lang bạt giữa giang hồ. Hai người sẽ đi trên hai con đường khác nhau, hắn vốn đã chuẩn bị tâm lý chỉ cùng cô đi một đoạn đường, cũng chấp nhận việc cô mặc giá y do cả hai người cùng may, gả cho người khác. Nhưng giờ đây cô lại nói… muốn hắn đưa cô đi.

Nước mắt An Kim như trân châu đứt đoạn, khóc không thành tiếng: “Đó chẳng phải là tự do, chẳng qua chỉ là nhảy từ một cái bếp lửa này sang một cái bếp lửa khác mà thôi.”

Nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, Củng Việt thừa nhận hắn từng dao động.