Chương 5

Trong hậu trường công ty Time Travel, xung quanh là đủ các loại màn hình lớn nhỏ. Nhân viên đều đeo tai nghe không dây, tập trung làm việc trong khu vực của mình.

Có nhân viên chuyên thống kê và phụ trách báo cáo số liệu lên tiếng: “Tổng cộng có hơn 60 ngàn người dự thi ở tinh cầu Trường Trú lần này dự kiến vòng đầu tiên sẽ có hơn 20 ngàn người vượt qua.”

“Có phát hiện nhân tài nào đáng để bồi dưỡng không?”

“Có ạ. Tạm thời có 119 người có tiềm năng làm người dẫn chương trình. Trong đó 23 người từng dẫn chương trình thông thường, 3 người từng làm người dẫn chương trình xuyên không.”

Bởi vậy có thể thấy phần lớn mọi người chỉ đến đây cho vui, muốn trải nghiệm thử một lần xem sao.

Người phụ trách nhíu mày: “Cả một tinh cầu mới có được chút số liệu thế này. Liệu sau này có thể dùng làm tư liệu tuyên truyền hay không đây?”

“Tạm thời... thì không ạ.” Nhân viên thống kê cũng muốn lau mồ hôi lắm rồi. Cậu ta liếc trộm sắc mặt người phụ trách, nói thêm một câu: “Biên tập viên phản hồi lại là: thiếu tình tiết kịch tính xung đột nên bọn họ không biết phải bắt đầu từ đâu.”

“...”

Người phụ trách chương trình cũng thấy khó xử theo. Phương án tuyển chọn thi đấu lần này là nhờ một người có quan hệ thân thiết với anh ta đề xuất, mục đích là nhằm tiết kiệm chi phí cho công ty. Ý tưởng ban đầu là để thí sinh tự nghĩ ra kịch bản, hệ thống chỉ cần tái hiện lại cảnh tượng cơ bản nhất là đủ.

Phương pháp đơn giản này có thể dễ dàng sàng lọc ra những người có năng lực biên tập, sáng tạo nội dung. Nhưng điểm yếu lớn nhất chính là thiếu đi sự liền mạch, tính cao trào và khả năng tạo xung đột - thứ mà biên tập viên rất cần để cắt ghép tạo thành chương trình.

Anh ta chỉ cần quét mắt qua các màn hình một lượt là cũng đủ để cảm nhận được nội dung chẳng có gì đặc sắc cả.

Thí sinh tham gia chỉ xem đây là công cụ để trả thù, nghĩ ra đủ kiểu nhiệm vụ quái lạ để làm khó và công kích người tiếp theo, hoàn toàn không nghĩ tới chất lượng câu chuyện sẽ ra sao.

Người phụ trách cắn răng, đành phải nói: “Cho thêm ba ngày nữa. Nếu vẫn không có tư liệu thích hợp thì cứ tuyên bố nội dung kịch bản như trứng phục sinh* ấy. Nói với bọn họ rằng nếu làm được thì sẽ có phần thưởng đặc biệt.”

Sân thi đấu ở vòng tuyển chọn có chức năng phóng to thời gian ở mức sơ cấp. Ba ngày ngoài đời tương đương với khoảng ba tháng trong sân thi đấu, tuy thời gian không quá dài nhưng cũng đủ để mọi người có cơ hội thể hiện bản thân.

Trong tổ thi đấu của Abe, cô là người mang số 5, vừa vặn mới bước lên sân khấu với thân phận nam giới.

Không ai cấm chuyển đổi giới tính của một người, thế nên ý tưởng kỳ quặc của số 4 đã được hệ thống thực hiện ngay lập tức. Cũng may Abe không quá bận tâm đến vấn đề đó. Hoặc có thể nói là với bối cảnh một nhà tù, cô cảm thấy việc đóng vai nam lại càng có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ hơn.

Đây là lần thứ ba Abe thực hiện chuyển đổi không gian. Cô biết dù cảnh vật có thay đổi thế nào thì về bản chất, mọi thứ vẫn tồn tại trong hệ thống liên kết thần kinh. Không phải thế giới thay đổi mà là thông tin hệ thống truyền vào tâm trí cô.

Nhưng so với quảng trường hàng vạn người hay không gian thi đấu có mỗi năm người, cảnh tượng trước mắt mới thực sự thể hiện quy mô hùng hậu của công ty TITR: một thế giới ảo mô phỏng chính xác 100%.

Cô xuất hiện trong phòng gặp mặt tù nhân của khu giám sát số 2, bị ngăn cách bởi lớp kính cách âm khá dày. Bên trong là một đám đàn ông mặc đồng phục nhà tù kẻ sọc xanh trắng, tất cả đều ngồi ngay ngắn một chỗ. Mấy tên quản ngục đứng như cột điện ven đường, cách vài người lại có một người đứng trông coi. Trong tay bọn họ cầm dùi cui điện, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Abe hắt xì một cái, trong nháy mắt đám người xung quanh đồng loạt nhìn về phía cô.

Số 2 cũng nằm trong số đó.

Hiển nhiên số 2 đã phải chịu không ít khổ sở: rơi xuống đáy vực lúc đang đắc ý nhất, vô cớ bị vu oan, đả kích, cuối cùng bị tống vào ngục giam. Cậu ta vốn đã là kiểu người bất cần đời, giờ lại bị dội thêm một gáo nước bẩn nên bản năng sinh tồn buộc cậu ta phải học cách thích nghi, nhanh chóng mô phỏng dáng vẻ hung ác của những tên tội phạm trong trại giam.

Giờ phút này, vẻ mặt của cậu ta còn đáng sợ hơn nhiều so với thời còn làm lưu manh trong trường, lúc nào cũng cảnh giác, tràn đầy sát khí. Cánh môi khô nứt bong tróc, trông như một con chó đen luôn đề phòng kẻ khác, luôn giấu kín nỗi sợ hãi sau lớp ngụy trang hung tợn ấy.

Cậu ta bước tới vị trí còn trống, không ngồi mà chỉ khom người định cầm lấy chiếc điện thoại.

Mà bên này Abe vừa mới nói được nửa câu: “Cậu có điều gì muốn...”

Chợt nghe trong micro truyền ra giọng nói của một người đàn ông vừa ngắn gọn vừa lạnh lùng: “Lăn.”

Cô sửng sốt, ngước mắt lên nhìn qua tấm kính đối diện.

Cậu ta nhìn xuống từ trên cao, cười khẩy một tiếng: “Nghe không hiểu tiếng người à? Lăn!”

Cùng lúc đó trong tầm nhìn của Abe, góc trên bên phải xuất hiện một con số màu vàng sáng, bắt đầu đếm ngược từ 60 giây.

Lời nói của cậu ta đã biến thành nhiệm vụ đầu tiên, nếu cô không hoàn thành thì nhiệm vụ sẽ thất bại.

Abe lập tức đẩy ghế ra rồi đứng phắt dậy.

Ánh mắt của tên quản ngục khóa chặt lên người cậu nam sinh mặc bộ đồng phục vệ sinh liền mũ hết sức bình thường, mái tóc đen mềm mại, ngũ quan thanh tú. Rồi đột nhiên cô ngồi xổm xuống đất, cuộn người lại như một con nhím, nhẹ nhàng xoay người lăn một vòng.

Cô dừng lại một lát rồi lại không ngừng cố gắng, tiếp tục dùng tư thế tương tự lăn về phía trước.

Cứ lăn liên tục ba, bốn vòng như thế. Nếu không phải giờ bọn họ đang ở trong nhà tù thì chắc ai cũng tưởng cô đang tham gia tiết học thể dục ở trường, không thì cũng tưởng cô đang luyện tập mấy động tác lăn lộn gì đó.

Số 2 bị nhốt bên trong, nhìn cảnh tượng đó vừa kinh ngạc vừa ôm bụng cười thành tiếng. Cho đến khi tên quản ngục tiến lại gần để duy trì trật tự...

“Được rồi, trở về đi.”

Cậu ta vỗ mạnh tay lên chiếc bàn dài, ra lệnh như đang dạy dỗ con chó vậy. Sau lưng cậu ta, quản ngục nhìn hai người bằng ánh mắt như nhìn bệnh nhân tâm thần nhưng lại không ngăn cản. Căn bản là bởi Abe cũng đã quay lại phía cửa sổ kính, không dây dưa với tên quản ngục nữa.

Cậu ta biết nếu Abe không làm theo mệnh lệnh của mình thì màn hình ảo sẽ nhắc nhở cô.

Nếu như nói lúc mới ra lệnh cho số 3, cậu ta còn nhiều lần do dự, tự dằn vặt bản thân thì theo thời gian, thái độ khinh bỉ và ghét bỏ của số 3 chính là chất xúc tác tốt nhất. Cô ấy càng khinh thường thì cậu ta lại càng muốn giày vò cô ấy đến chết. Dĩ nhiên, hoàn cảnh trưởng thành của cậu ta vẫn níu giữ chút giới hạn đạo đức cơ bản mà cậu ta sẽ không dễ dàng phá vỡ nó.

Giờ cậu ta đã quen với kiểu giày vò người khác càng ngày càng thuần thục hơn rồi.

“Ngày mai lại đến nhé, nhớ mang máy chơi game cho tôi đấy.”

(*) Trứng phục sinh: trong giới giải trí, trò chơi điện tử hoặc phim ảnh thì trứng phục sinh thường là những chi tiết ẩn, phần thưởng bí mật, nội dung đặc biệt được cài cắm mà người chơi/người xem cần khám phá.