Thực ra, ngay từ đầu cậu cũng không hề lừa Abe, cậu thật sự có tin tức về cuộc thi này. Bề ngoài, cuộc tuyển chọn này do hệ thống điều khiển toàn bộ nhưng phía sau vẫn có nhân viên giám sát. Những thí sinh thể hiện xuất sắc nhất sẽ lọt vào mắt xanh của bọn họ, rất có khả năng người đó sẽ nhận được quyền đặc cách bỏ qua hai vòng tiếp theo để tiến thẳng vào vòng chính thức.
Nhưng dù cậu có biết trước được thì bao nhiêu quy tắc và biến số lúc tham gia thi đấu cũng quá lớn. Quả thật những thông tin ấy vốn không có đất dụng võ đối với cậu.
Vậy rốt cuộc cô là quái vật từ đâu tới đây vậy?
*
Quả nhiên nhân viên giám sát hậu trường TITR đã phát hiện ra màn trình diễn vô cùng đặc sắc này.
Từ lần đầu gặp nhau trong ngục giam đến cuộc quyết đấu ở hành lang hoa hồng, người phụ trách chăm chú dõi theo không chớp mắt. Đến tận những giờ phút cuối cùng, rốt cuộc hàng lông mày nhíu chặt của anh ta cũng giãn ra. Ngay cả bản thân anh ta cũng không nhận ra sống lưng mình đã đổ mồ hôi từ lúc nào.
“Thế nào rồi!” Biên tập viên vô cùng phấn khích: “Mau tung đoạn này ra đi chứ! Đảm bảo đến kỳ thi đấu chính thức, chương trình này sẽ làm nổ tung server Tinh Võng đấy!”
“Ừm, ngoại trừ đoạn cuối ra thì cứ cắt ghép cảnh hai người ôm nhau rồi dừng lại ở câu “Đây là trận đấu” ấy.”
Biên tập viên có hơi ngẩn ra: “Vậy...”
Chẳng phải số 5 sẽ bị mắng chết mất sao?
“Đây là trailer.”
Cảm xúc của khán giả vốn là như vậy. Càng tiêu cực thì càng dễ thu hút sự chú ý của bọn họ đến cuộc thi này hơn.
Biên tập viên nghe người phụ trách lạnh lùng đáp lời như vậy nên cuối cùng vẫn phải nghe theo mệnh lệnh của anh ta.
Mà bên này, người phụ trách tìm giám sát viên cao cấp: “Cậu để ý thí sinh này nhiều hơn đi. Nếu cần thì giúp cô ấy, đừng để cô ấy bị loại dễ dàng.”
Giám sát viên hỏi lại: “Ý anh là sao?”
“Cô ấy rất có tiềm năng, biết đâu còn có thể vào được thủ đô đó.”
Ở tinh cầu Trường Trú, chỉ có hai tuyển thủ lấy được hết toàn bộ điểm số trong không gian thí luyện của mình. Một trong số đó là Nam Thập Tự Hoa Hồng - một người dẫn chương trình xuyên không mới nổi, cũng khá có tiếng tăm trong giới. Cô ta có được toàn bộ số điểm chắc là bởi có ai đó đã tiết lộ quy tắc nội bộ rồi.
Còn thí sinh tên Abe này...
“Sao cô lại muốn lấy toàn bộ điểm số của các thí sinh khác vậy?”
Trên không gian mạng trong một quán cà phê, phóng viên do công ty TITR phái tới để phỏng vấn Abe về vấn đề này.
Abe cầm chiếc thìa nhỏ khuấy ly cà phê, khẽ nói: “Vì quy tắc cho phép.”
“Gì cơ?” Phóng viên không theo kịp mạch suy nghĩ của cô.
“Quy tắc cho phép những người đủ điều kiện tiếp tục thi đấu mà. Điều đó có nghĩa rằng nếu tiếp tục chơi thì sẽ có lợi.”
Nhưng tất nhiên, việc tiếp tục thi đấu sẽ trở thành vô ích nếu người vốn có đủ tư cách thăng cấp lại mất điểm ở vòng sau. Khi đó, tư cách thăng cấp cũng sẽ bị hủy bỏ.
Vì vậy, nguyên tắc cơ bản là phải giành được càng nhiều điểm càng tốt, thậm chí là toàn bộ điểm số.
Ngay từ đầu, cô cũng không nghĩ tới việc ở không gian thí luyện của mình sẽ xuất hiện thêm người thứ hai có thể thăng cấp.
Bởi cô vốn không quen thuộc với thế giới đầy quy tắc này, thế nên việc thất bại cũng là việc có thể xảy ra. Chính vì sự xa lạ đó nên cô mới nỗ lực tìm cách hiểu rõ toàn bộ quy tắc.
Chẳng phải như vậy mới bớt được rất nhiều rắc rối sao?
Không lâu sau khi cuộc thi kết thúc, cô nhận được tấm thẻ đặc cách vào thẳng vòng thi đấu chính thức. Cũng vì tấm thẻ này mà phóng viên mới tìm đến tận nơi để phỏng vấn riêng.
Đối phương đặt ra không ít câu hỏi nhưng Abe vẫn không để lộ chút mất kiên nhẫn nào. Cô ngoan ngoãn, khéo léo ngồi yên tại chỗ khiến phóng viên có ảo giác rằng: Nam sinh thanh tú trong video mà mình từng xem có đúng là người đang ngồi trước mặt mình hay không?
Phóng viên không nhịn được lại hỏi một câu nằm ngoài kịch bản: “Phút cuối cùng lúc cô bất ngờ từ bỏ nhiệm vụ để ôm thí sinh số 2... đó là vì cô mềm lòng sao?”
Mềm lòng?
Họa tiết con mèo sữa trắng như tuyết trên cốc cà phê bị cô khuấy tan, trông cứ như thể nó đang làm mặt quỷ với cô vậy.
Abe khẽ cong mắt, đương nhiên là không phải rồi.
“Tôi thích em” là câu nói cực kỳ êm tai, chứa đựng tất cả sự nhiệt tình và chân thành của chàng trai đó. Nhưng vừa bị bỏ rơi xong, sao cậu ta dám dâng trái tim mình lên để cô tùy ý chà đạp thêm lần nữa chứ?
Chắc chắn cậu ta sẽ không dám nói ra.
Việc cô không muốn tự rước thêm phiền phức hay gây thù chuốc oán không có nghĩa là cô sẵn sàng từ bỏ nhiệm vụ. Dĩ nhiên là với tình huống và nhiệm vụ lần này, cô đã tỉ mỉ thiết kế dành riêng cho cậu ta rồi.
Vừa hay tất cả đều ăn khớp với nhau vô cùng hoàn hảo.
*
Tại tinh cầu Trường Trú trong một khách sạn xa hoa.
Cậu thiếu niên bước ra từ khoang không gian, vào phòng tắm rửa sạch sữa tắm còn bám trên người. Đến khi vừa bước ra khỏi phòng tắm, một tiếng “tít” đột nhiên vang lên. Trong quyền hạn mà cậu ta đã cho phép, hình chiếu ba chiều chợt hiện lên trước bức tường phủ đầy hoa văn.
“Sâm Tử, thế nào rồi? Thi đấu thuận lợi chứ?”
“...”
Người được gọi là Sâm Tử lạnh lùng lau tóc, chẳng buồn để ý tới đối phương.
“Chưa qua được à?” Người bên đầu kia ôm ngực cười lớn: “Ôi chao, mệt cho cậu còn phải sửa đổi cả hình tượng trên Tinh Võng, cất công chạy đến một tiểu tinh cầu hẻo lánh để tránh bị gia đình phát hiện, mong lắm mới vào được bán kết. Kết quả là vòng đầu tiên đã out rồi à?”
“Tớ có thể sang tinh cầu khác mà.”
“Thôi đi, tớ thấy cậu chơi chẳng vui gì cả. À mà dạo gần đây tớ mới phát hiện ra một chị đẹp cực kỳ xinh luôn, cam đoan là đúng gu cậu thích nhất.” Người bên kia mở một tấm ảnh từ màn hình ảo ra.
Ánh mắt Lâm Sâm chợt tối sầm lại. Cậu ta có một đôi mắt sâu thẳm như rừng cây u tối, đôi đồng tử màu xanh lá hơi long lanh. Khi sáng lên, trông đôi mắt ấy như ánh nắng xuyên qua tán cây, thế nhưng khi tối xuống lại như vực thẳm u ám không thấy đáy.
“Không thích.”
Người kia ngạc nhiên vô cùng: “... Không thể nào! Không phải cậu thích kiểu con gái này suốt mười năm rồi ư, sao lại đột nhiên thay đổi thế?”
“Không được sao?”
“À được chứ. Thế bây giờ cậu thích kiểu con gái gì? Nói đi để tớ giúp cậu tìm cho.”
Vừa dứt lời, trong đầu Lâm Sâm chợt hiện lên hình ảnh một cô gái tóc xám, mắt xám. Trái tim cậu ta khẽ chấn động, bình thản nói một câu: “Loli ngực lép.”
“Hả?”
*
Mà Loli ngực lép ấy đang dùng số tiền thưởng ít ỏi từ cuộc thi tuyển chọn để tạm thời lo chỗ ăn ở cho mình. May là khách sạn dưới lòng đất khá rẻ tiền, tuy ga giường và chăn đệm đã mốc meo cả đi, thậm chí túi dịch dinh dưỡng còn bị chuột gặm cắn...
Tiền thưởng khi vượt qua vòng tuyển chọn vốn không quá nhiều. Vì công ty TITR muốn chọn được nhiều thí sinh hơn nên đã bỏ bước đăng ký sàng lọc thí sinh tham gia.
Nếu không phải nhờ thành tích đặc biệt và sự giúp đỡ của phóng viên thì chắc cô còn chẳng có nổi khoản tiền này. Đã vậy phóng viên còn tốt bụng dúi thêm ít tiền cho cô nữa.
Sau khi vào vòng thi đấu chính thức, chắc hẳn tình hình sẽ cải thiện hơn nhiều. Bởi trong vòng thi đấu chính thức có một quy tắc: tiền thưởng do người xem donate sẽ được chia một phần cho thí sinh.
Thế thì cô sẽ cố gắng để được khen thưởng nhiều nhất có thể.