Chương 13

“Không phải vì cậu sao?” Cô vô tội nhìn cậu ta: “Nếu tôi đến chậm một bước, chưa kịp cứu cậu ra thì chắc cậu đã bị gϊếŧ chết rồi.”

Cậu ta nghiến răng nghiến lợi: “Vậy lúc sắp xếp nhiệm vụ, sao cậu không đặt bối cảnh luôn ở bên ngoài cho xong?”

Abe ngồi xổm bên cạnh nhìn cậu ta đùa giỡn hồi lâu, nghe xong liền cười tươi rói: “Thú vị mà.”

Số 2 tức đến nỗi suýt chút nữa bẻ gãy luôn thẻ khóa.

Cũng may ở nền văn minh sơ cấp này, chuyện vượt ngục vốn là chuyện đơn giản đối với những người như bọn họ. Dân chúng trong thời đại tinh tế đều hiếu chiến, toàn dân đều biết chiến đấu. Bởi vậy ai cũng có kỹ năng đối kháng cơ bản đủ dùng để ứng phó khi chạy trốn nếu gặp bảo an.

Nhờ bạn tù trong phòng giam hỗ trợ nên hai người còn tranh thủ câu giờ thêm một chút. Đặc biệt là lúc đám người này biết hai người họ muốn vượt ngục hẹn hò, ai nấy liền nhao nhao ủng hộ, tình nguyện làm hậu phương vững chắc nhất.

Sắp đến giờ quản ngục đổi ca cho nhau, bọn họ tranh thủ cho cả hai lợi dụng cơ hội chạy trốn ra ngoài. Hai người lên kế hoạch rõ ràng, rất nhanh đã tìm được đồng phục quản ngục. Sau đó hai người thừa dịp quản ngục thay ca để quẹt thẻ rời khỏi phòng giam.

Trong quá trình đó, suýt chút nữa số 2 đã đυ.ng mặt với quản ngục B đi tới từ phía đối diện. Thế là cậu ta liền nhanh trí tách khỏi Abe. Mãi tới khi gần cổng lớn, Abe mới gọi to từ đằng xa: “Nhanh lên!”

Đây là tin tức bọn họ đã khai thác từ các quản ngục từ trước.

Số 2 tùy ý gật đầu với quản ngục B một cái rồi nhanh chóng chạy tới cửa lớn.

Thái độ tự nhiên, thông tin khá khớp với thực tế, thêm vào đó là sự quen biết trong cách trò chuyện giữa hai người khiến quản ngục B dễ dàng gạt bỏ sự nghi ngờ. Chắc anh ta không bao giờ tưởng tượng được rằng có tên tội phạm dám to gan lớn mật bày trò vượt ngục ngay trước mặt anh ta như thế.

Nhưng thực tế thì cảm giác hồi hộp khi trực tiếp đối mặt với quản ngục khiến số 2 suýt chút nữa bại lộ ngay tại chỗ. May mà cậu ta vẫn cố gắng giả vờ bước đi với tốc độ chậm rãi. Đến khi thoát khỏi phạm vi giám sát của cổng sắt, cảm xúc bị kìm nén vì trái tim đập mạnh như muốn nổ tung trong l*иg ngực lập tức bùng phát!

Cậu ta kéo Abe lại, quay đầu bỏ chạy nhanh như một cơn gió!

Abe dựa vào cánh tay cậu ta, nở nụ cười vui vẻ: “Có vui không?”

Số 2 nghiến răng nở nụ cười: “Chơi vui chết đi được!”

Vậy là hai người đã vượt ngục thành công, coi như nhiệm vụ đã hoàn thành được một nửa.

Nhiệm vụ tiếp theo là đi mua quần áo. Muốn vào nhà hàng Tây thì đương nhiên hai người không thể mặc đồng phục quản ngục được.

Abe chỉ chọn một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, vẻ ngoài trông giống như một sinh viên đại học trẻ trung.

So với cô, trang phục của số 2 cực kỳ lộng lẫy, nổi bật. Bên trong là áo ba lỗ sọc trắng xám đậm, bên ngoài là sơ mi đen ôm dáng, ngoài cùng khoác thêm áo vest. Với dáng người chuẩn chỉnh và phong thái lạnh lùng, cộng thêm hình xăm đen thấp thoáng ở cần cổ, vẻ ngoài pha trộn giữa cấm dục và phóng đãng ấy khiến bất kỳ người phụ nữ nào nhìn thấy cũng phải mềm nhũn hai chân.

Nữ nhân viên cầm một chiếc cà vạt sọc xám nhạt, giơ lên trước mặt cậu ta, nhiệt tình giới thiệu: “Cái này rất hợp với anh đó. Để tôi thắt thử cho anh nhé?”

Số 2 nhìn vào gương, liếc thấy Abe đang loanh quanh trong tiệm: “Cậu thấy sao?”

Abe tiện tay ném một chiếc cà vạt hoa vào lòng cậu ta. Số 2 bật cười thành tiếng, hoàn toàn không để tâm tới thái độ cẩu thả của cô. Cậu ta vừa cúi đầu thắt cà vạt vừa liếc mắt nhìn cô, ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên qua người đối diện luôn vậy.

Nữ nhân viên nhìn hai người hồi lâu, đột nhiên có hơi... khó thở.

Trời ơi, giờ trai đẹp toàn là kiểu này cả sao...

*

Hai người ăn mặc chỉn chu, cùng bước vào nhà hàng ở tầng cao nhất trong tòa cao ốc.

Thức ăn trong tù chỉ đủ để duy trì thể lực lao động, hương vị và hình thức đều rất đơn giản. Hôm nay, bọn họ cố giữ cái bụng đói, mạnh tay gọi đầy một bàn thức ăn khiến nhân viên phục vụ cũng phải ngoái đầu nhìn lại.

Bình thường số 2 ăn uống như chó săn vậy, hiếm khi nào trông cậu ta mới có vẻ hào hoa phong nhã, tỉ mỉ chọn phần thịt ốc ngon nhất đặt trước mặt Abe như thế.

Abe vốn không để tâm tới chuyện này lắm. Cô vừa ăn vừa liếʍ vệt bơ trên môi, chỉ sang bàn bên cạnh: “Tôi muốn món kia, với món kia nữa...” Nói rồi cô cúi đầu ăn hết súp kem nấm, chờ cậu ta gắp đồ ăn cho vào đĩa nhỏ của mình.

“Tôi thích em.”

Lời tỏ tình xuất hiện vô cùng đột ngột.

Ngụm súp kem nấm tắc ngang giữa cổ họng, Abe bị sặc, ho đến nỗi đỏ cả mặt. Mà người vừa gây chuyện lại thản nhiên đưa khăn giấy ra: “Luyện tập một chút thôi mà.”

“Vậy cậu cũng nên nói trước chứ...” Cô trách móc.

“Tôi thích em.” Cậu ta chống cằm nhìn cô, lười biếng nói: “Đây là nhiệm vụ em tự đặt ra mà. Tôi thích em.” Cậu ta lặp lại lần nữa, vừa rõ ràng, vừa nhanh gọn.

Cô ngẩng đầu trừng cậu ta. Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ như tơ, ánh mắt cô mang theo vẻ giận dỗi mơ hồ, có chút ấm ức.

“Tôi...”

Một câu đơn giản lại nghẹn trong cổ họng. Số 2 cụp mắt xuống, tránh né tầm mắt của cô.

Cậu ta rút một điếu thuốc trong bao thuốc lá, kẹp giữa những ngón tay nổi đầy gân xanh. Nhân viên phục vụ vừa thấy liền bước tới nhắc nhở, cậu ta vẫn lễ phép gật đầu: “À, ngại quá.”

Chờ đến khi nhân viên phục vụ rời đi rồi, cậu ta lại giống hệt như một tên lưu manh. Cậu ta rít sâu một hơi, nheo mắt hút lấy một hơi thật sâu.

Abe không quan tâm đến cậu ta nữa mà chỉ tập trung ăn phần của mình.

Số 2 nhìn thấy khóe miệng cô còn dính một chút bơ vẫn chưa được liếʍ sạch. Ngón tay cậu ta khẽ giật nhẹ, chỉ có thể hít thêm hai hơi thuốc nữa.

Hai người im lặng một lúc. Đến khi dùng xong bữa tối, cậu ta liền đi đến quầy tính tiền. Đến khi quay lại, không thấy cô ở vị trí cũ nữa. Số 2 tìm một vòng, cuối cùng cũng thấy người mình cần tìm đang đứng trước dãy hành lang dài.

Một trong những đặc điểm của nhà hàng này là hành lang làm bằng kính trong suốt được quấn đầy hoa hồng hai bên. Người đi trên đó có thể nhìn xuyên qua sàn kính trong suốt để thấy cả thành phố trong màn đêm.

“Em đang làm gì ở đó vậy?” Lúc mở miệng, cậu ta mới phát hiện cổ họng mình run lên.

Cậu ta thật sự rất sợ độ cao. Dù chỉ đứng trước hành lang lắp kính trong suốt thôi, cậu ta cũng không dám nhìn về phía bên kia quá lâu nữa mà chỉ có thể cố gắng dồn hết sự chú ý vào Abe.

“Tới lượt cậu thổ lộ rồi.” Cô nói.

Thì ra là muốn nhắc nhở cậu ta rằng thời gian không còn nhiều nữa. Bình thường nhiệm vụ chỉ kéo dài nhiều nhất là một tuần. Giai đoạn đầu bọn họ bận rộn chuẩn bị vượt ngục, buổi tối lại tốn nhiều thời gian dùng bữa, thả lỏng tinh thần.

Nhưng dù sao việc thổ lộ cũng chỉ là một câu nói đơn giản, vốn không tốn bao nhiêu thời gian.

Số 2 lấy lại bình tĩnh, nói: “Vậy em lại đây đi.”

Cô lắc đầu: “Tôi muốn đứng ở chỗ này nghe cơ.”