Cô lần mò vén quần áo cậu ta từ dưới lên, lòng bàn tay lạnh lẽo chạm vào vùng thắt lưng gầy gò nhưng đầy sức mạnh. Cậu ta hơi giật mình một thoáng, da đầu tê dại cả đi. Có lẽ là vì cảm giác được cơ bắp chắc nịch ẩn giấu dưới lớp da thịt khác biệt hoàn toàn với vòng eo đầy mỡ của hai người đàn ông trong phòng tắm lúc nãy nên cô không nhịn được bèn sờ thêm mấy lần nữa.
Cậu ta đưa tay ra sau nắm chặt lấy tay cô, giọng nói ẩn chứa sự nhẫn nhịn: “Sờ đủ chưa?”
Mà cô vẫn hành động vô cùng chậm rãi, lén lút kéo quần cậu ta xuống. Như thể cô đang vô cùng tò mò liệu hai người đàn ông có thể thật sự làm chuyện đó với nhau hay không.
Chết tiệt.
Cái người này muốn làm gì vậy chứ, cô tính cưỡng ép cậu ta thật sao?
*
Số 2 đột nhiên dùng sức trở mình. Cậu ta giống như một ngọn núi lửa đang ngủ đông bỗng nhiên phun trào khiến người thám hiểm trên đỉnh núi phải hoảng sợ không kịp đề phòng.
Abe không giữ được thăng bằng bèn lập tức bị lật xuống, bị cậu ta đè lên người.
Nhưng động tác của số 2 khi xoay người quá mạnh, ván giường kẽo kẹt rung lên làm phiền đến giấc ngủ của người khác. Giường trên có vật gì đó nện xuống một tiếng “bộp” vô cùng rõ ràng, từ bên trên cũng truyền đến giọng nói làu bàu đầy khó chịu của anh bạn tù chưa ngủ đủ giấc: “Mẹ nó, làm việc thì nhỏ tiếng một chút!”
Rồi phòng giam lại rơi vào yên tĩnh.
Trong bóng tối, cậu ta lại mở mắt ra, ánh mắt tối tăm khó đoán nhìn chằm chằm vào cô như thể muốn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài để nhìn thấy dáng vẻ thật sự bên trong. Làn da trắng như tuyết, cánh môi hồng như vệt máu nhạt, đôi mắt màu xám nhạt như làn sương sớm vừa mơ hồ vừa thần bí.
Bóng đen bất ngờ đổ ập xuống.
Số 2 hôn cực kỳ lỗ mãng, hàm răng va vào nhau khiến cả hai đều đau đến nheo mắt lại. Cậu ta khẽ liếʍ môi cô như muốn trấn an, động tác vừa vụng về lại vừa mạnh bạo.
Rõ ràng chuyện xảy ra trong phòng tắm đã ảnh hưởng đến cậu ta. Bởi đàn ông vốn là động vật săn mồi, cho dù cậu ta là trai thẳng thật nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô cùng cậu ta xem những cảnh tượng đó. Rồi bây giờ cô còn chủ động hôn cậu ta cũng đủ khiến máu nóng trong người cậu ta sôi trào.
Nhưng giữa cơn hưng phấn ấy lại xen lẫn một chút giận dỗi vô cớ với cô.
Cô có thực sự quan tâm đến những chuyện xảy ra trong thế giới này không?
Tại sao một nhiệm vụ vô lý như thế mà cô cũng có thể nghiêm túc nghiên cứu vậy? Chẳng lẽ vì cô vốn dĩ không coi những chuyện giữa mình và người ở đây làm là thật nên cũng không cần phải nghiêm túc suy nghĩ trước sau?
Càng hôn, cậu ta càng không thể kiềm chế bản năng trong người. Những nghi vấn cứ như chất lỏng sôi sục không ngừng dâng lên, chất vấn chính bản thân cậu ta.
Tại sao cô có thể dễ dàng xóa bỏ ký ức về cậu ta như thế? Tại sao sau khi trở lại không gian thí luyện thì cô lại cư xử như người xa lạ, không buồn nhìn cậu ta lấy một cái? Tại sao...
Trong lúc vô thức, cậu ta đã cướp đi toàn bộ không khí trong khoang miệng cô, tàn nhẫn tước đoạt quyền hô hấp của cô. Thế là cô khẽ nức nở giãy giụa, nước mắt tràn cả ra. Điều đó khiến đôi mắt bình tĩnh thường ngày của cô lộ ra một thứ cảm xúc hoàn toàn khác biệt.
Lúc này cậu ta mới sực tỉnh, bàng hoàng nhận ra bản thân vừa làm gì nên bèn vội vàng buông bỏ cánh môi cô ra.
“Tôi không muốn làm người bị đau đâu.” Cô vừa thở hổn hển, vừa buồn bực lên tiếng.
“...”
Đã hôn rồi mà cô còn nói như thế được nữa hả?
Số 2 cũng bị cô chọc tức đến muốn phát điên. Cô tưởng cậu ta đang muốn giành thế chủ động sao?
Giọng số 2 lạnh lẽo hẳn xuống: “Cậu tưởng tôi muốn làm chuyện đó với đàn ông thật à?”
Không muốn thật sao?
Abe có chút tiếc nuối nhưng vẫn nói vuốt đuôi một câu: “Thế nhưng... tôi cũng có muốn làm đàn ông đâu cơ chứ.”
Cô dùng đôi mắt rớm nước vì vừa bị cậu ta hôn mãnh liệt xong, dáng vẻ như thể đang rất ấm ức khiến số 2 cũng phải “buông súng đầu hàng”. Đầu óc cậu ta rối bời, muốn dời sự chú ý của cô đi nơi khác nên liền nói: “Không phải cậu từng bảo không quen dùng bàn chải đánh răng sao? Tôi đã nghĩ ra cách giúp cậu sửa rồi.”
“... Sửa thế nào cơ?”
Cậu ta khàn giọng, thở dốc nói thầm bên tai cô điều gì đó, thoạt nghe có vẻ rất giống như một ý tưởng vừa buồn cười vừa thất đức nào đó. Cô nghe xong liền đưa mu bàn tay che miệng, cười không ngừng: “Thôi tôi không muốn đâu, đừng bắt tôi dùng cái đó nữa.”
Thấy cô cười rạng rỡ, trái tim đang căng như dây đàn của số 2 mới dần thả lỏng.
Đương nhiên cậu ta không thể thật sự làm chuyện đó với đàn ông rồi. Nhưng vì cô không muốn để nhiệm vụ thất bại, vậy thì... để cậu ta nhận thất bại cho cũng được.
Trong không gian thí luyện, khi Abe xốc quần áo số 2 lên, hình ảnh liền mờ dần đi rồi lập tức biến mất. Đến lúc trở lại, trong không gian thí luyện chỉ còn vang vọng giọng nói của một người đàn ông: “Tôi bỏ cuộc.”
Rốt cuộc thì trái tim luôn căng thẳng của số 3 cũng được thả lỏng. Người nhận nhiệm vụ vòng này là Abe nhưng theo quy tắc, nếu đối phương không phối hợp thì không thể hoàn thành nhiệm vụ. Do đó, Abe vẫn nhận được 5 điểm này, còn số 2 bị trừ điểm. Suy cho cùng thì cô ấy không hề sai.
Điểm của số 2 lập tức tụt xuống thành người thấp nhất trong số những người chơi còn lại, nguy cơ bị loại đã treo lơ lửng trên đầu luôn rồi. Giờ chỉ còn lại ba người chơi cuối cùng, rất nhanh ngay sau đó lại đến lượt Abe ra đề cho cậu ta.
Nhưng thay vì gọi là “ra đề” thì đúng hơn là cô tặng điểm cộng cho cậu ta thì đúng hơn.
Cô yêu cầu cậu ta nắm tay cô và thổ lộ tình cảm tại nhà hàng trên tầng cao nhất trong thành phố.
Số 3 nheo mắt nhìn Abe.
Hóa ra cô ở lại trò chơi là để thăng cấp cùng số 2?
Nếu vậy, chuyện số 2 bị trừ 5 điểm lúc trước vốn chẳng hề hấn gì cả. Chỉ cần hai người họ liên thủ loại trừ số 4 không có đồng minh, cũng không có đủ điểm để thăng cấp sẽ có khả năng bị loại ở vòng cuối cùng.
Đúng là sơ suất thật!
Đến tận lúc này, số 3 mới cảm thấy vô cùng hối hận. Sớm biết thế thì cô ấy sẽ không tặng hết điểm cho số 4 rồi rời khỏi cuộc chơi sớm như thế. Ít nhất thì cũng phải ở lại cho đến khi đảm bảo số 4 có thể thăng cấp an toàn thì hơn. Mà giờ tình thế đã đến nước này rồi, số 3 cũng hoàn toàn bất lực không thể xoay chuyển được nữa.
Điều số 3 có thể nghĩ tới thì tất nhiên số 2 cũng nghĩ đến. Ánh mắt cậu ta lặng lẽ dừng trên người Abe.
Hiện tại nhân vật của cả hai vẫn đang ở trong tù, muốn đến được nhà hàng trên tầng cao nhất trong thành phố chỉ còn một cách duy nhất: vượt ngục.
Trong thế giới giả định, khi hai người đang lập kế hoạch vượt ngục thì đột nhiên bọn họ lại cãi nhau một trận ỏm tỏi.
Số 2 vừa kiểm tra thẻ ra vào vừa hoài nghi, không thể tin nổi mà hỏi cô: “Vậy sao lúc trước cậu không kiện vụ này để rửa oan cho tôi chứ?” Rồi cô còn vào ngục giam này làm gì nữa thế!