Chương 11

Nhưng không hiểu sao, số 4 lại cảm thấy một luồng hàn khí lạnh lẽo ập thẳng đến.

“Sao cậu còn ở đây?”

Abe hờ hững trả lời: “Quy tắc cho phép mà.”

Số 4 cảm thấy có chút khó xử. Cô ta giỏi ra đề học thuật thật nhưng lại không giỏi ra đề liên quan đến lĩnh vực tình cảm. Cho nên ở vòng đầu tiên, việc cô ta chọn lại đề cũ, một phần là để làm khó Abe, phần còn lại là vì đây là đề tài dễ dàng nhất với cô ta, không cần phải động não quá nhiều.

Thực ra sau khi ra đề, cô ta cũng đã nghĩ đến chuyện số 2 và số 5 không có lợi ích ràng buộc, chưa chắc cậu ta sẽ làm khó Abe như đã từng đối phó với số 3. Mà đây chính là điểm cô ta tính toán sai.

Nhưng hơn tất cả, năng lực ứng biến của Abe vẫn khiến cô ta có chút nể phục.

Cô ta tự biết mình không có EQ cao như vậy, cũng không thể làm khó được kiểu người như cô.

Vậy giờ phải làm sao?

Cô ta lưỡng lự một thoáng, chuẩn bị nhập nội dung nhiệm vụ.

“Chờ một chút.” Số 3 nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người bèn làm như có điều suy nghĩ. Rồi cô ấy nắm chặt lấy tay số 4. Đến khi quay sang nhìn Abe, nụ cười xinh đẹp trên gương mặt cô ấy còn mang theo chút khıêυ khí©h vô cùng kiêu ngạo: “Tôi có một ý tưởng rất hay. Không bằng để bọn họ làm thử một lần đi.”

“Nếu tình cảm giữa hai người bọn họ đã tốt đến vậy.”

Với số 3 mà nói, ban đầu cô ấy khinh thường số 2 thật. Đó là một kiểu khinh thường từ trên cao nhìn xuống, giống như thái độ của người được yêu thích dành cho kẻ hâm mộ mình. Nhưng không thể không thừa nhận khi tính cách và khí chất của số 2 đã thay đổi hoàn toàn khi bước chân vào thế giới ảo, mà phụ nữ thường nảy sinh ham muốn chinh phục.

Số 3 không thể nào ưa nổi Abe. Khi tất cả mọi người ngầm mặc định số 2 đã bị loại thì Abe lại xuất hiện như một vị cứu tinh, cắt đứt mối liên hệ giữa cô ấy và số 2.

Không thể nói số 3 yêu thích số 2 đến mức nào mà đó chỉ đơn thuần là bản năng độc chiếm, là sự phá rối bốc đồng khi người từng ngưỡng mộ mình thay lòng đổi dạ mà thôi.

Chắc đó là kiểu suy nghĩ: “Thời điểm anh thích tôi là lúc tôi còn chưa đủ tốt. Vậy mà tôi vừa thay đổi xong là anh lại thích người khác rồi.”

Dân chúng thời đại tinh tế vô cùng cởi mở, người ta hưởng thụ tình ái như việc ăn cơm uống nước bình thường, tìиɧ ɖu͙© và chuyện ăn uống đều là bản năng du͙© vọиɠ của mỗi con người. Chính phủ thiết lập chế độ phân biệt tuổi tác, khuyến khích mọi người hãy thử cảm nhận tình cảm yêu đương mãnh liệt, lĩnh hội lạc thú trong khoảng thời gian hữu hạn của cuộc đời.

Các điều khoản pháp lý giữa những người cùng giới cũng vậy, không có gì đặc biệt hết.

Bởi vậy, mặc dù đề nghị của số 3 có phần hơi to gan, xảo quyệt thật nhưng vẫn được hệ thống cho qua. Chỉ là theo quy định của “Luật bảo vệ quyền riêng tư trong thời đại tinh tế”, chỉ cần đương sự không cho phép thì hình ảnh riêng tư không được phép quay phim hay phát lại.

Mà hiển nhiên, rõ ràng số 2 không thích người cùng phái rồi.

Nghe được đề nghị của số 3, sắc mặt các tuyển thủ trong không gian thí luyện đều biến đổi khó lường. Thấy số 4 đã ngoan ngoãn thiết lập nội dung nhiệm vụ, số 3 vừa thảnh thơi cắt móng tay, vừa mỉm cười quyến rũ: “Thế là tôi thành toàn cho các người rồi còn gì, khỏi cần cảm ơn nhé.”

“Con mẹ nó...”

Số 2 giận dữ mắng được một nửa thì từng chùm ánh sáng trắng lập tức nuốt trọn lấy thân thể vì Abe xác nhận bắt đầu cuộc thi đấu.

Một lần nữa trở lại thế giới giả định, thời gian đã trôi qua hơn một tháng. Khi các thí sinh khác làm nhiệm vụ, thân thể của họ ở vào trạng thái “ủy thác” hoạt động như thường. Ngoại trừ vài vết thương mới thì nhìn chung không có biến đổi gì quá lớn.

Hai người đối mặt với nhau, cả hai đều mặc đồng phục tù nhân có màu xanh trắng đan xen. Một người có dáng người cao gầy, làn da ngăm đen, trải qua thời gian dài trong ngục nên càng trở nên kiêu ngạo bất tuân. Người còn lại thấp hơn nửa cái đầu, mặt mày thanh tú, mềm mại, có phần yếu thế hơn.

Nhưng dù sao cũng đều là đàn ông giống nhau cả.

“Bộp...”

Số 2 vẫn không nhịn được cơn tức giận bèn đá mạnh vào tường một cái.

“Tôi không hiểu biết lắm.” Cô thử nhìn về phía số 2, ánh mắt linh động như đang hỏi: “Cậu là đàn ông thì chắc cậu sẽ biết chứ?”

Trán số 2 nổi đầy gân xanh: “Biết cái rắm.”

Nếu cả hai đều không biết thì chỉ còn cách... quan sát học tập vậy.

Nhà tù dành cho nam giới là một cuốn bách khoa toàn thư về giới tính, khắp nơi đều là tư liệu sống cả. Vào thời điểm tắm rửa ban đêm, số 2 mới vội vã chạy đến phòng tắm từ phòng giam. Chiếc áo trùm đầu vừa cởi được một nửa, lộ ra phần cơ bụng rắn chắc căng chặt bên hông thì Abe đã túm chặt lấy.

Cậu ta bị kẹt cứng ở chính giữa, đành phải mặc nguyên áo trở lại: “Muốn tắm à?”

Tình huống của Abe khá đặc biệt, bình thường cô đều chờ người khác tắm xong rồi mới nhờ cậu ta canh chừng, mình vào tắm rửa sau. Vì nhà tù có giới hạn thời gian, nếu có tiền thì vẫn có cách dàn xếp cả.

Cô kéo cổ tay cậu ta lại, nhẹ nhàng nhón chân lên, lặng lẽ đưa cậu ta ra khỏi phòng tắm công cộng.

Ánh sáng trong phòng tắm hắt ra ngoài cửa tạo thành một khu vực hình tứ giác. Hai người trốn trong góc tối, lặng lẽ nghe tiếng nước ào ào bên trong.

Số 2 đang mơ màng không hiểu chuyện gì thì chợt giật mình vì trong tiếng nước xối xả còn xen lẫn tiếng reo hò, còn có vài âm thanh rất... không bình thường.

Trong phòng tắm, hai người đàn ông đang quấn lấy nhau, một trước một sau làm một loạt động tác kỳ quái nào đó.

Ánh mắt cậu ta chợt lóe lên một tia u ám, mà không biết từ lúc nào Abe đã chui đầu ra xem. Số 2 lập tức đè đầu cô xuống rồi cũng ngồi xổm xuống theo cô. Khi cô quay đầu kháng nghị, cậu ta dựng thẳng ngón tay đặt lên môi cô, ra hiệu im lặng.

Hai người ngồi rất gần nhau, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng cổ họng cậu ta lăn lộn.

Số 2 vừa định mở miệng nói chuyện thì cô bất ngờ lại gần, hôn nhẹ lên đốt ngón tay của cậu ta một cái. Nếu lúc đó cậu ta rút tay đi thì chắc chắn cô đã hôn trúng môi cậu ta rồi.

Dường như giữa các đầu ngón tay vẫn còn vương lại độ ấm.

Thế là số 2 bèn đứng bật dậy, mặc kệ lực kéo phía sau mà lập tức bỏ về.

Abe giống như một cái đuôi nhỏ, cứ lẽo đẽo đi theo phía sau cậu ta mãi. Mọi người trong phòng giam đều đã ngủ hết, cậu ta lần mò trở lại giường trong bóng tối mịt mùng. Vừa định nằm xuống xoay người lại thì giây tiếp theo, bỗng nhiên trên lưng trở nên nặng trĩu, cậu ta bị đè xuống ván giường!

Cái “đuôi nhỏ” kia cứ quỳ trên người cậu ta mãi như thế, hai tay ấn chặt trên lưng, không cho cậu ta đứng dậy. Trong gian phòng tối đen, chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt. Bóng tối này khiến mọi cảm quan đều bị phóng đại đến cực độ.