Bộ dáng khom lưng ngoan ngoãn của Vân Chi làm Hoa Lưu Quang bực bội, nghẹn một cục tức ở trong l*иg ngực, không biết trút đi đâu.
Nàng ta bỗng hoảng hốt cảm thấy mình thật giống một kẻ ngang ngược, còn Vân Chi thì như đồ yếu đuối đáng thương bị người ta ức hϊếp tàn nhẫn mà chỉ dám lặng lẽ chịu đựng.
Ở cạnh Thường Tố Âm, Hoa Lưu Quang làm gì cũng không thoải mái. Huống chi Thường Tố Âm lại muốn nhìn xem nàng ta có chỗ nào hơn người mà Vệ Trọng Hành nhìn nàng ta bằng ánh mắt khác nên có ý bắt chuyện. Hoa Lưu Quang chỉ đành cố gắng giữ bộ dạng đoan trang, mệt mỏi ứng phó.
Trong phủ Quốc công, y phục của nam nhân, nữ quyến đều được thợ may tự đến đo cắt rồi đưa tới, chưa bao giờ phải đi cửa hàng chọn lựa. Vậy mà hôm nay Thường Tố Âm lại nổi hứng, muốn Hoa Lưu Quang và Vân Chi chọn giúp bà một bộ váy.
Hoa Lưu Quang suy nghĩ rồi chọn một chiếc váy tím điểm hoa, cho rằng màu sắc trầm tĩnh, hợp với thân phận phu nhân Quốc công. Thường Tố Âm nghe xong không tỏ thái độ gì, chỉ quay sang hỏi Vân Chi chọn bộ nào.
Vân Chi bước lên, nhẹ nhàng vuốt bộ váy màu củ sen nhạt, rồi đáp:
“Bộ này rất hợp với cô họ.”
Thường Tố Âm hơi cau mày:
“Kiểu dáng thì đẹp, nhưng màu sắc lại chẳng hợp với ta.”
Hoa Lưu Quang khẽ cười thầm, nghĩ bụng Vân Chi chẳng biết cách lấy lòng, định tâng bốc nhưng cuối cùng lại làm phật ý Thường Tố Âm, tự chuốc phiền toái.
Nhưng Vân Chi chỉ cúi đầu, dịu giọng nói nhỏ bên tai Thường Tố Âm:
“Dù vậy, con vẫn thấy bộ này hợp với cô họ nhất. Con từng nghe cô họ kể, lần đầu gặp cậu, cô họ mặc váy màu củ sen nhạt này, khiến cậu ngẩn ngơ nhìn mãi. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng dung nhan của cô họ vẫn đủ khiến bộ váy này rạng rỡ.”
Lời tâng bốc thường khiến người ta khó chịu vì sáo rỗng, nhưng nếu khơi gợi đến tình cảm, kỷ niệm chân thành thì lại dễ dàng chạm đến lòng người.
Quả nhiên, Thường Tố Âm bật cười, đưa ngón tay chạm nhẹ trán Vân Chi:
“Con vẫn là đứa trẻ chưa chín chắn. Thôi được, lần này nghe lời con, gói cả hai bộ mang về.”
Hoa Lưu Quang không rõ Vân Chi đã nói gì, chỉ thấy Thường Tố Âm tươi cười rạng rỡ trong chớp mắt. Nàng ta bất giác nhìn về phía Vân Chi, lại bắt gặp ánh mắt ôn hòa của đối phương:
“Hoa nương tử cũng muốn ta giúp chọn một bộ sao? Hoa nương tử xinh đẹp rực rỡ, hợp nhất với những màu nổi bật. Kia kìa, chiếc váy đỏ thẫm thêu chỉ vàng chẳng phải rất hợp sao?”
Hoa Lưu Quang khẽ nhíu mày, lập tức từ chối. Nàng ta không vì vài câu nói dễ nghe mà thay đổi ý định. Nếu Vân Chi nói nàng ta hợp màu sắc diễm lệ, nàng ta càng muốn mặc màu sắc tươi sáng, nên cố ý chọn bộ váy màu trắng xanh. Nàng ta tưởng thế nào Vân Chi cũng khó chịu, ai ngờ đối phương chỉ mỉm cười bất lực, lặng lẽ đi theo Thường Tố Âm, không buồn nhìn nàng ta thêm một lần.
Về đến phủ, Hoa Lưu Quang hối hận vì bốc đồng mà mua bộ váy ấy. Màu trắng xanh hoàn toàn không hợp, khiến nhan sắc vốn nổi bật của nàng ta bị che lấp quá nửa. Ngay cả tỳ nữ cũng không hiểu vì sao tiểu thư lại chọn bộ váy không hợp với mình. Hoa Lưu Quang tức giận ném váy xuống, oán trách:
“Cũng tại con bé Vệ Trọng Hành gọi là biểu muội kia!”
Tỳ nữ hoảng hốt hỏi:
“Thật sự là Vân Chi ức hϊếp tiểu thư sao? Nếu vậy nô tỳ sẽ lập tức bẩm báo lão gia, phu nhân, lão gia phu nhân tuyệt đối không để tiểu thư chịu thiệt.”
Hoa Lưu Quang ấp úng một hồi rồi mới thở dài:
“Không tính là ức hϊếp. Chỉ là, nàng ta thật khiến ta chướng mắt!”
Hoa Lưu Quang cau mày, trong lòng rối bời, không biết nên giải thích ra sao. Đúng lúc ấy, có người từ phủ Quốc công đến. Tỳ nữ vui mừng reo lên, đoán chắc là Vệ Trọng Hành ghé thăm.
Tỳ nữ vội vàng bước ra nghênh đón, nhưng không tiếp người vào được, chỉ mang về một chiếc hộp dài. Hoa Lưu Quang thoáng ngẩn ra, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây là lễ vật tạ lỗi của Vệ Trọng Hành?
Hoa Lưu Quang chậm rãi mở nắp, bên trong là một bộ váy đỏ son thêu chỉ vàng óng ánh.
Sắc mặt Hoa Lưu Quang khi thì xanh khi thì đỏ, tức giận muốn quăng váy áo ra ngoài. Tỳ nữ ôm lấy hộp vừa định mang đi thì nàng ta lại cất tiếng ngăn lại.
Khuôn mặt tỳ nữ thoáng hiện vẻ rối rắm, Hoa Lưu Quang ngập ngừng một lúc rồi khẽ hỏi:
“Ngươi thấy bộ váy này có hợp với ta không?”
Tỳ nữ liếc nhìn chiếc hộp, rồi nhìn sang Hoa Lưu Quang:
“Cứ mặc thử lên người thì sẽ rõ thôi, tiểu thư.”
Hoa Lưu Quang gật đầu, cũng cảm thấy có lý, bèn thay bộ váy mới. Đứng trước gương đồng khảm hoa văn, nàng ta không thể không thừa nhận bộ váy son thêu chỉ vàng này quả thực tôn sắc diện của nàng ta đến rực rỡ.
Tỳ nữ khen ngợi:
“Vệ thế tử cuối cùng cũng hiểu lòng người rồi. Trước kia cứ tặng cung tên, chiến mã, toàn những thứ hợp với nam tử chứ chẳng hợp nữ tử. Lần này thì có tâm lắm, chọn được một bộ y phục thật vừa vặn với tiểu thư.”
Hoa Lưu Quang lập tức sa sầm mặt:
“Không phải Vệ Trọng Hành đưa.”
Tỳ nữ ngạc nhiên:
“Vậy thì là ai?”
Hoa Lưu Quang nhếch mí mắt, mỉa mai nói:
“Còn ai ngoài vị biểu muội kia? Vừa thích quấn lấy Vệ Trọng Hành, vừa hay nịnh bợ vuốt mông ngựa. Ta đâu dễ bị đẩy tới đẩy lui như thế! Đừng tưởng ta không biết tâm tư của nàng ta. Cứ nghĩ bỏ công lấy lòng ta thì ta sẽ làm như chẳng có hiềm khích gì với nàng ta, đừng hòng!”
Hoa Lưu Quang định đem bộ váy trả lại, nhưng tỳ nữ vội can ngăn. Trong lòng tỳ nữ mơ hồ đoán được, Hoa tiểu thư giận dỗi với Vệ thế tử phần nhiều là do Vân Chi. Mà Vân Chi bày tỏ thiện ý như thế, hẳn là muốn cho mọi người thấy nàng cố gắng làm hòa. Nếu Hoa Lưu Quang khăng khăng từ chối, e rằng lại mang tiếng hẹp hòi. Chi bằng cứ nhận lấy, chỉ cần sau này vẫn giữ thái độ với Vân Chi là được.
Hoa Lưu Quang miệng thì không ưa, nhưng trong lòng lại khó rời khỏi bộ váy ấy. Dù nàng ta thường may sắm không ít, nhưng chẳng có bộ nào hợp ý đến vậy. Vừa ngắm mình trong gương, nàng ta vừa lẩm bẩm mắng Vân Chi thâm hiểm, lòng lại vừa xuýt xoa thưởng thức dung nhan của chính mình.
Ở một bên khác, Vân Chi hỏi A Phổ:
“Váy áo đã đưa tới chưa?”
A Phổ đáp:
“Đã đưa đến ạ.”
“Hoa nương tử có phản ứng gì không?”
A Phổ lắc đầu.
Vân Chi khẽ nghiêng mặt, hàng mi cụp xuống, bày vẻ trầm tư. A Phổ nhìn không nổi, liền hỏi:
“Biểu tiểu thư sao phải phí công nịnh bợ Hoa nương tử? Nàng ta vốn mắt cao hơn đỉnh, xem thường những thứ tầm thường. Huống hồ nàng ta đã có thành kiến với tiểu thư, cho dù tiểu thư có khổ tâm chọn lựa, nàng ta cũng chẳng biết cảm kích. Hà tất lãng phí công phu vào nàng ta?”