Thế giới 1 - Chương 15: Thập Niên 80, Thiên Kim Thật Giả

Dư Niểu Niểu: "Em không cần biết, anh không được chê em phiền ~ Em chỉ còn mỗi anh trai là muốn em thôi ~"

Tưởng Vân Tri: "Haiz, anh sẽ không bỏ rơi em đâu, đừng suy nghĩ lung tung nữa."

Tưởng Vân Tri đưa tay xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng, an ủi.

Dư Niểu Niểu: "Nhưng mà anh ơi, em nghĩ không thông."

Tưởng Vân Tri kiên nhẫn hỏi lại.

"Nghĩ không thông chuyện gì?"

Dư Niểu Niểu: "Anh nói xem, có phải em không xinh không? Hay là dáng người em không đủ đẹp? Tại sao bao nhiêu năm nay, Lục Đình thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn em một cái! Em thực sự đáng ghét đến thế sao?"

Tưởng Vân Tri: "Đó là do cậu ta không có mắt nhìn."

Nói xong câu này, anh mới chợt nhớ ra rằng Lục Đình thích Tiểu Tuyết, có chút lúng túng, liền vội vàng chữa lời.

Tưởng Vân Tri: "À... Ý anh là, kiểu con gái cậu ta thích không phải kiểu như em, có lẽ cậu ta thích kiểu như Tiểu Tuyết hơn."

Trong bóng tối, Niểu Niểu khẽ cười trộm, nhưng vẫn giả vờ thất vọng hỏi: "Em tệ lắm sao? Em không đẹp bằng Tiểu Tuyết à?"

Tưởng Vân Tri vội vàng an ủi: "Chuyện này không liên quan đến đẹp hay không."

Dư Niểu Niểu: "Vậy có phải em không thu hút được con trai không?"

Tưởng Vân Tri: "Sao có thể chứ, cô gái xinh đẹp như em, làm sao có thể không có ai thích được? Ngủ đi nào, được không?"

Nói xong, anh làm như vô tình rút cánh tay bị cô ôm ra. Cô gái nhỏ này thật là... Bình thường không nói, nhưng lúc này mà còn ngốc nghếch ôm cánh tay một người đàn ông thế này.

Đơn thuần như vậy, sau này biết làm sao đây. Nếu anh không trông chừng, không biết sẽ bị thiệt thòi bao nhiêu nữa.

Tưởng Vân Tri xoay người chuẩn bị ngủ, nhưng không hiểu sao, hương thơm nhàn nhạt trên người cô gái nhỏ vẫn vấn vương nơi chóp mũi, cánh tay trái bị ôm đến mức tê rần.

Hình ảnh hai bầu ngực mềm mại kia cứ quanh quẩn trong đầu anh, không cách nào xua đi được.

Tâm trí rối loạn, hết nghĩ đến bộ dạng đáng thương của cô khi gọi "anh ơi", lại nghĩ đến nụ cười ngọt ngào làm rung động lòng người của cô, rồi lại nhớ đến giọng điệu mè nheo "anh ơi" khiến người ta phát cáu, thậm chí còn có cả hình ảnh cô đứng dưới gốc cây, váy lót ôm lấy đường cong mềm mại của cơ thể.

Càng nghĩ càng bối rối, suy nghĩ bị con bé này quấy nhiễu đến mất ngủ.

Anh trở mình nhìn sang bóng dáng nhỏ nhắn bên cạnh, cô đang nằm ngoan ngoãn ở bên mình.

Ngay giây tiếp theo, một cơ thể mềm mại nhào vào lòng anh.

Tưởng Vân Tri: "Làm gì đấy?"

Dư Niểu Niểu: "Anh ~"

Giọng nói mềm mại, yếu ớt vang lên trong lòng anh, cô gái nhỏ duỗi tay ôm lấy eo anh, vùi đầu vào l*иg ngực anh giống như một chú mèo con đang tìm kiếm sự an ủi từ chủ nhân.

Dư Niểu Niểu: "Anh ôm em đi ~"