Nghiêm Luân không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ. Thân thể hắn đã chết, không còn nhịp tim, cũng không còn hơi thở. Khi bất động, hắn trông không khác nào một con rối tuấn tú.
Bồ Dao vừa lén quan sát hắn, vừa mở ngăn tủ tìm quần áo. Cậu chọn một chiếc áo dài tay rộng và một chiếc quần mặc ở nhà. Sau đó, cậu đi rửa tay rồi cầm quần áo lên định vào nhà vệ sinh.
Thế nhưng vừa mới bước được vài bước, Nghiêm Luân đã theo sát phía sau.
Bồ Dao rụt cổ lại, cả người nổi da gà. Hắn đi sát đến mức khiến cậu thấy rờn rợn.
“Không được đi theo tôi.” Cậu quay lại nói, chỉ tay về phía cửa ký túc xá: “Cậu đứng ở đó cho tôi.”
Cánh cửa nhà vệ sinh đã hỏng, chỉ còn lại vài mảnh gỗ mục nát. Bồ Dao không quen với việc có người bên cạnh khi mình tắm, càng không thể chịu được cảnh phải dùng nhà tắm chung. Đối với cậu, tắm rửa là chuyện riêng tư vô cùng.
Tuy Nghiêm Luân đã không còn là con người, nhưng cậu vẫn cảm thấy không thoải mái. Nhất là khi tắm phải cởi đồ, cơ thể hoàn toàn để lộ ra ngoài, mà tang thi thì lại thích ăn thịt, lỡ đâu hắn đột nhiên nổi cơn điên thì sao?
Bồ Dao chỉ mong hắn chịu đứng yên ở một góc thật xa, để cậu nhanh chóng tắm rửa cho xong, cầu trời đừng xảy ra chuyện gì bất trắc.
Nhưng tang thi đâu hiểu người ta nói gì?
Dù Bồ Dao đã lặp lại mấy lần, hắn vẫn cố chấp đi theo. Cuối cùng cậu đành phải kéo hắn tới một góc xa nhất của nhà vệ sinh: “Ở đây nè, cậu đứng yên ở chỗ này hoặc ngồi chơi cũng được.”
Nói xong, cậu còn cẩn thận dọn sẵn cho hắn một cái ghế.
Thấy vậy, Nghiêm Luân tưởng cậu muốn chơi với hắn, liền vui vẻ gừ gừ hai tiếng rồi hớn hở chạy lại phụ cậu dọn ghế.
Nhưng hắn không biết cách sắp xếp, vừa động tay đã làm cái ghế đổ ầm xuống đất, vang lên một tiếng rầm chát chúa. Tiếng động lớn lập tức thu hút sự chú ý của đám tang thi bên ngoài, khiến chúng lao tới đập cửa.
“Rầm rầm!”
Tiếng đập cửa làm Bồ Dao giật nảy người. Cậu hoảng sợ lùi liền mấy bước, sắc mặt trắng bệch.
Thấy con mồi xinh đẹp bị mấy thứ bên ngoài dọa đến phát run, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi, mồ hôi thấm cả người, Nghiêm Luân lập tức nổi giận.
Không được phép để lũ vô lại khác dọa người này!
Trong mắt hắn, Bồ Dao là con mồi nhỏ được hắn chăm sóc. Cậu thuộc về hắn, kể cả mùi hương cũng là dành cho hắn. Vậy mà mấy thứ tạp nham kia lại dám khiến cậu sợ hãi đến mức này?
Đáng chết thật!
Hắn gần như muốn lao ra ngoài gϊếŧ sạch bọn chúng.
Nhưng cửa ký túc xá đã được khoá chặt, không dễ gì phá ra được. Hắn tức tối đấm mạnh lên cửa vài cái, rồi cúi đầu rống giận đầy đe dọa.
Đám tang thi bên ngoài dường như nhận ra bên trong đã có chủ, còn là một tang thi mạnh mẽ. Thế là bọn chúng vội vã rút lui, chen nhau bỏ trốn thật xa.