Chương 16

Tang thi mới nở muốn ôm lấy cậu, liếʍ một cái để giải tỏa cơn thèm. Cơ mà con mồi yếu đuối và đáng yêu lại đột nhiên bộc phát sức lực như mèo con, đánh ngược lại. Dùng một thứ mềm mại, trắng muốt đập vào mình, khiến hắn không nhịn được mà lùi lại mấy bước, theo ý mèo con.

Hắn có thể chịu được việc thức ăn thơm ngon đánh mình, nhưng mà cái thứ mềm trắng đó thì lại nằm ngoài giới hạn chịu đựng.

Vì vậy, hắn hung dữ xé nát cái gối.

Con mồi nhỏ bé xinh đẹp sợ hãi co rúm lại, cuối cùng ngoan ngoãn để hắn liếʍ một cái.

Thơm quá, ngọt quá.

Con mồi xinh đẹp thực sự quá thơm, thật không thể tưởng tượng được rằng hắn lại kìm nén được không ăn cậu ấy.

Da cậu mềm mịn, nước mắt như loại rượu ngon ngọt nhất trên đời. Cậu đang thở, đang run rẩy, vừa ấm áp vừa ngọt ngào, mềm mại và ngoan ngoãn.

Tất cả giống như một loại rượu nồng đậm, ngọt ngào bị giam cầm trong căn phòng này, khiến con tang thi mới sinh chìm đắm không thể thoát ra.

Có vẻ như sự thèm ăn và cơn phá hoại thô bạo trong đầu hắn lúc ở nhà vệ sinh đột nhiên trở nên thấp kém và nhàm chán.

Hắn đã bị cảm giác tuyệt diệu này chinh phục. Ngay cả khi cơn đói cũng không còn điều khiển được hắn. Hắn không giống những tang thi khác, dường như có chút khao khát đặc biệt.

Ngọt quá.

Dù là nước mắt ấm áp hay mồ hôi ẩm ướt, tất cả đều có một sức hút kỳ diệu, khiến hắn cả đêm không ngừng tìm kiếm dư vị ngọt ngào ấy.

Để thuận tiện, hắn còn biết xoay người cậu lại.

Vì gặp trở ngại, hắn trực tiếp cắn đứt sợi dây trói buộc con mồi nhỏ bé tội nghiệp.

Giải thoát cho đôi tay, đôi chân và cả vòng eo mềm mại của com mồi.

Thật đáng thương, còn đang run rẩy.

Con tang thi lớn tự nhiên nhận ra rằng con mồi nhỏ xinh có lẽ đang sợ hãi, cần được dỗ dành. Vì vậy, hắn ôm lấy đầu cậu, liếʍ tới liếʍ lui, khiến tóc cậu ướt nhẹp.

Nhưng con mồi nhỏ vẫn không ngừng run rẩy, ngược lại còn mở to mắt đầy hoảng sợ nhìn hắn. Với đầu óc gần như chỉ còn bản năng, tang thi hoàn toàn không hiểu điều đó có ý gì.

Suy nghĩ đơn giản trong đầu khiến hắn tin rằng, liếʍ thêm nữa là có thể dỗ dành cậu.

Vậy là hắn không ngừng liếʍ cậu, cho đến khi gần sáng, con mồi nhỏ xinh cuối cùng cũng không còn run nữa - Bồ Dao đã bị liếʍ đến tê dại.

[Tôi còn bao lâu nữa sẽ biến thành tang thi thế? Cậu ta liếʍ tôi lâu như vậy, nước dãi tang thi có thể thấm qua lỗ chân lông... Tôi đã bị nhiễm rồi sao?]

Lưỡi của tang thi còn có gai nhỏ, như thể cạo gió giác hơi cho cậu cả đêm!

Dù tang thi Nghiêm Luân dần biết điều chỉnh lực, thu lại gai, nhưng cả người cậu vẫn đau nhức. Nếu không phải vì mặc quần áo, chắc cậu đã bị liếʍ đến chảy máu.

Lúc này, toàn thân cậu vẫn ướt nhẹp, không phải do mồ hôi, mà là toàn bộ từ nước miếng kinh tởm của tang thi.

Mặc dù con tang thi vừa biến đổi không có mùi hôi, cũng chưa từng ăn thịt người, nhưng trong nhận thức của Bồ Dao, tang thi là những cái xác biết đi, là xác chết đó!