Quyển 1 - Chương 39

“Có một chuyện rất quan trọng tôi cần giao cho cậu.” Tịch Quan Minh đột nhiên nghiêm túc nói.

Thiệu Dã “à” một tiếng, ngay lập tức quăng chuyện của Khương Nghiên ra sau đầu, háo hức nói:

“Vậy chúng ta mau về thôi!”

Gió thu lướt qua ngọn cây, cuốn theo mấy chiếc lá vàng rơi xuống, xoay vòng giữa không trung trước khi chạm đất. Trong khu ký túc xá của Plantagenet, phần lớn các phòng đều là ký túc đôi. Nhưng Tịch Quan Minh là trường hợp đặc biệt, hắn ở một mình.

Vừa bước vào phòng, Tịch Quan Minh bật đèn lên. Phóng tầm mắt nhìn quanh, căn phòng của hắn chẳng khác gì phòng nghỉ trong tòa nhà văn phòng, chỉ là rộng rãi hơn một chút, giường cũng lớn hơn đôi chút. Ngoài những điểm đó ra, chẳng có gì khác biệt cả. Không có đồ vật cá nhân, cũng không có bất kỳ thứ gì thể hiện sở thích hay tính cách của hắn.

Thiệu Dã suốt cả quãng đường cứ thấp thỏm không yên, trong lòng liên tục suy đoán xem hội trưởng sẽ giao cho mình nhiệm vụ quan trọng gì. Thậm chí, hắn còn đưa cậu về tận ký túc xá, vậy có nghĩa là đã coi cậu như tâm phúc rồi đúng không? Tốc độ thăng tiến này cũng quá nhanh rồi! Mình thực sự xuất sắc đến thế sao?

Tịch Quan Minh vừa cởϊ áσ khoác vừa quay đầu lại, liền thấy Thiệu Dã đang đứng ngay cửa, cười ngốc nghếch. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng của cậu đã bị rượu vang thấm ướt, trở nên gần như trong suốt, dính sát vào làn da màu mật ong. Dưới ánh đèn sáng rõ, không chỉ có bờ ngực rắn chắc mà ngay cả cơ bụng săn chắc, từng múi rõ ràng cũng đều lộ ra không sót chi tiết nào.

“Muốn tắm trước không?” Tịch Quan Minh hỏi.

“Không cần đâu, lát nữa về phòng tôi tắm cũng được. Hội trưởng gọi tôi qua đây rốt cuộc là có chuyện gì?” Thiệu Dã nói xong, còn kích động xoa xoa hai tay.

Tịch Quan Minh mỉm cười:

“Cũng không có gì quan trọng lắm. Chỉ là tối nay tôi hơi chán, muốn tìm ai đó nói chuyện thôi.”

…?

Đây chính là chuyện “quan trọng” mà hội trưởng nói sao?

Thiệu Dã sững người. Đúng là sức khỏe tinh thần của hội trưởng cũng quan trọng thật, nhưng trong chuyện này, cậu có thể giúp gì sao?

Suy nghĩ nghiêm túc trong vài giây, Thiệu Dã đau lòng trách móc:

“Vậy vừa nãy thấy Khương Nghiên, sao hội trưởng không đuổi theo đi?!”

Có khi nào bây giờ hội trưởng mới nhận ra Khương Nghiên có thể đang khiêu vũ với Tư Húc, nên mới thấy chán đây không?

Tịch Quan Minh: “…”

Hắn thẳng thừng lờ đi câu hỏi của Thiệu Dã, chuyển sang một chủ đề khác:

“Dạo này buổi tối cậu vẫn trốn học để đến nhà thể chất à?”

Biểu cảm của Thiệu Dã lập tức cứng lại. Sau đó, cậu hạ giọng giải thích:

“Hội trưởng, anh biết mà. Tôi phải theo dõi Khương Nghiên, ban ngày không có thời gian tập luyện, đành phải tranh thủ buổi tối. Không thể trách tôi được đâu! Tôi còn cảm thấy gần đây cơ ngực của tôi nhỏ đi rồi kìa.” Cậu nói đến cuối, giọng có chút ấm ức.

Ánh mắt của Tịch Quan Minh rơi xuống ngực cậu, khóe môi hơi nhếch lên, bình thản nhận xét:

“Không đâu, trông vẫn giống như trước.”

“Thật không?” Thiệu Dã giơ tay lên đo thử một chút, nhưng cũng chẳng thấy có gì khác biệt.

Tịch Quan Minh ngồi xuống ghế, vắt chéo hai chân, giọng điệu nghe như đang khen ngợi thật lòng:

“Cơ ngực của cậu đẹp lắm.”

Thiệu Dã tự hào hếch cằm, giống như một đứa trẻ vừa được giáo viên khen thưởng.

Tịch Quan Minh chống khuỷu tay lên bàn, dùng ngón tay day nhẹ hai vòng vào thái dương, sau đó chậm rãi hỏi:

“Nhưng tôi có hơi tò mò… ngực lớn thế này thì rắn hay mềm?”

Thiệu Dã giơ tay chọc nhẹ vào cơ ngực của mình, thành thật đáp:

“Lúc thả lỏng thì mềm, khi siết cơ thì cứng.”

“Thật sao? Tôi chưa từng biết đấy.” Giọng điệu của Tịch Quan Minh nghe có vẻ hơi tiếc nuối.