Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hệ Thống Cẩu Nịnh Cấp Thần

Quyển 1 - Chương 28

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tông Tinh Trạch cũng lặng lẽ vểnh tai lên, hắn cũng rất tò mò về câu trả lời.

Tịch Quan Minh bình tĩnh nói:

“Bạn học Khương Nghiên chỉ nghe tin Thiệu Dã bị thương nên lo lắng, muốn đến xem thế nào thôi.”

Mấy ngày nay, Thiệu Dã vì làm nhiệm vụ mà Tịch Quan Minh giao nên suốt ngày lượn lờ quanh Khương Nghiên. Vậy mà cô ấy lại không hề phản cảm, thậm chí còn tỏ ra hòa hợp với cậu ta. Giờ mà biết chính hắn là người sai người đánh Thiệu Dã, chắc chắn cô ấy sẽ càng không có chút thiện cảm nào với hắn.

Ngay lập tức, Tư Húc quay sang ra lệnh cho đám người đi theo mình:

“Mau rút!”

Chuyện đã đi đến mức này, có thể rút lui an toàn đã là may mắn lắm rồi. Nhưng ngay khi đám người đó vội vàng quay lưng định bước đi, giọng nói của Tịch Quan Minh lại vang lên sau lưng họ:

“Mời các bạn học này trước tiên đến văn phòng của tôi một chuyến. Hội học sinh cần điều tra rõ ràng về vụ việc này. Hy vọng các bạn có thể phối hợp, đừng để chúng tôi phải làm những việc không cần thiết.”

Đúng là vua chúa đánh nhau, tiểu quỷ chịu trận.

Trước đây, tuy Thiệu Dã suốt ngày treo hai chữ “hội trưởng” trên miệng, nhưng bọn họ chưa bao giờ để tâm. Một kẻ ngốc nghếch như vậy, làm sao có thể được Tịch Quan Minh coi trọng? Ai ngờ hôm nay Tịch Quan Minh lại thực sự đứng ra bảo vệ cậu ta. Bây giờ rơi vào tay hắn, bọn họ chắc chắn chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Cả nhóm lập tức đưa ánh mắt cầu cứu về phía Tư Húc. Lúc này chỉ có thể trông chờ xem hắn có sẵn lòng ra tay giúp đỡ hay không.

Sắc mặt Tư Húc tối sầm lại, giọng nói như gằn qua kẽ răng:

“Tịch Quan Minh, cậu nhất định phải đối đầu với tôi sao?”

Tịch Quan Minh mỉm cười:

“Câu này là sao vậy? Bạn học Tư Húc, tôi chỉ đang thực thi nội quy nhà trường thôi.”

“Thực thi nội quy?” Tư Húc cười nhạt, giễu cợt:

“Tịch Quan Minh, tốt nhất cả đời này cậu đừng bao giờ phạm luật!”

Sớm muộn gì hắn cũng sẽ vạch trần bộ mặt giả tạo này của Tịch Quan Minh!

Tịch Quan Minh vẫn giữ nguyên nụ cười:

“Tất nhiên rồi.”

Nói xong, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Thiệu Dã, đưa tay chạm nhẹ lên khóe môi rách của cậu.

Thiệu Dã lập tức hít vào một hơi lạnh:

“Sít…”

Tịch Quan Minh rũ mắt, chậm rãi rút tay lại, nhẹ giọng nói:

“Xin lỗi, làm cậu đau rồi.”

Tông Tinh Trạch kinh ngạc nhìn hành động của hắn.

Hắn bị bệnh sạch sẽ tái phát à? Hay lại đang bày trò gì nữa đây? Nhìn thế nào cũng không giống một người tốt lành gì cả.

Thiệu Dã nói:

“Thật ra cũng không đau lắm. Vừa rồi không kịp chuẩn bị… nếu không thì để nó lành lại rồi anh chạm thêm lần nữa?”

Vừa nói, cậu vừa khẽ nghiêng đầu, chủ động đưa về phía Tịch Quan Minh.

Ngón tay ấm áp của Tịch Quan Minh một lần nữa chạm lên khóe môi cậu.

Tim hắn khẽ rung lên, giống như có một chiếc đuôi lông mềm mại quét qua, ngứa ngáy, nhưng không khó chịu, thậm chí còn có chút dễ chịu. Thế nhưng, cảm giác ấy lại không đủ thỏa mãn.

Còn không đủ thỏa mãn điều gì thì…

Hiện tại, Tịch Quan Minh vẫn chưa thể phân biệt rõ. Nhưng không sao, hắn có thừa thời gian.

Hắn bật cười khẽ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe môi Thiệu Dã, dính một chút máu. Hắn cúi xuống nhìn, chậm rãi hỏi:

“Thương tích nghiêm trọng lắm không?”

Thực ra bây giờ Thiệu Dã đã hồi phục được phần nào. Nếu đám người kia còn chưa đi, cậu vẫn có thể đánh tiếp thêm vài hiệp. Nhưng bây giờ lão đại của cậu đã có mặt, tất nhiên cậu phải kêu oan đến cùng. Cậu lập tức lên giọng, hùng hồn nói:

“Nghiêm trọng lắm, hội trưởng, tôi cảm thấy tôi sắp chết rồi.”

Tịch Quan Minh cười nhẹ:

“Biết rồi, tôi sẽ giúp cậu đòi lại công bằng.”

Mắt Thiệu Dã sáng rực.

Đúng đúng đúng, chính là cảm giác này!

Có vẻ như sau bao nhiêu nỗ lực của cậu, cuối cùng hội trưởng cũng chịu chấp nhận cậu làm đàn em rồi.

Xem ra trận đòn hôm nay cậu ăn cũng không uổng phí.
« Chương TrướcChương Tiếp »