Quyển 1 - Chương 25: Thiếu gia giả hư vinh kiêu căng - “Người đã không còn thở nữa.”

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Trán Thời Vụ rịn mồ hôi lạnh, cậu nắm chặt lấy quần áo ở ngực. Đôi môi vốn căng mọng lại khô khốc đến trắng bệch. Cậu há miệng thở dốc, nhưng dường như cố gắng thế nào cũng không hít đủ dưỡng khí.

Mặt cậu tái mét.

Môi bắt đầu dần chuyển sang màu tím.

Đây là bệnh cấp tính!

Chu Lăng nhanh chóng đặt cậu nằm ngửa ra sàn, cởi cúc áo ở cổ cậu: “Trình Cẩn Ngôn, anh đau ở đâu, ở đây à, tim, hay là phổi?”

Hắn biết cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Trình này sức khỏe không tốt từ bé, nhưng cụ thể là bệnh gì thì hắn không rõ lắm. Chắc chỉ là thể chất hơi yếu thôi, hơn nữa sau khi trưởng thành cậu vẫn sống khỏe mạnh, còn có thể sai bảo hắn đi bắt nạt người khác.

Sao lại đột nhiên bệnh nặng đến mức này!

Chu Lăng gọi điện bảo bác sĩ đi cùng trên tàu chạy đến. Trong một phút rảnh rỗi, hắn luống cuống lục lọi chiếc túi xách của cậu trên giường xem có mang theo thuốc gì không.

Nhưng không có gì cả.

Chu Lăng bật nhiệt độ phòng lên cao, cởϊ áσ khoác ngoài của Thời Vụ ra chỉ đắp hờ lên người cậu, cố gắng hết sức để đảm bảo cậu hô hấp thông suốt.

Mặt biển vốn lặng gió bỗng nhiên đổ một trận mưa lớn. Con tàu chao đảo theo sóng biển lên xuống thất thường.

Bác sĩ nhanh chóng chạy đến, kiểm tra qua loa rồi sắc mặt nghiêm trọng: “Có thể là vấn đề nội tạng, giống như đau thắt ngực.”

Vị bác sĩ lấy một số thuốc thường dùng để giảm đau cho Thời Vụ uống.

Nhưng vô ích.

Cậu dường như thở ngày càng khó khăn, cả người co quắp lại thành một cục.

“Thiết bị y tế trên tàu có hạn, không thể chẩn đoán chính xác bệnh tình của cậu ấy được, Chu thiếu, cậu xem...”

Tóc Thời Vụ đã bết chặt vào mặt. Mũi cậu lấm tấm mồ hôi lạnh, trông cực kỳ yếu ớt.

Chu Lăng không hề do dự: “Quay về.”

“Ngay bây giờ, lập tức quay về.”

Người nhà họ Chu phía sau cau mày: “Thiếu gia, có lẽ một lát nữa cậu ấy sẽ đỡ thôi, nhà họ Trình đang tìm cậu ấy ở khắp các bến cảng. Cậu ấy còn mang theo hai tỷ, nhà họ Trình sẽ không bỏ qua đâu. Đừng hoảng loạn, nhà họ Trình không làm ăn trên biển, chúng ta chỉ cần rời xa bờ là có thể bảo vệ cậu ấy tốt hơn. Thế này, chúng ta tìm thành phố gần nhất cập cảng, hai giờ nữa nhất định sẽ vào bờ...”

“Không kịp.”

Chu Lăng cảm thấy nhiệt độ tay người trong lòng ngày càng lạnh: “Lập tức tìm cảng gần nhất cập bến, quay về thành phố A, gọi xe cứu thương chờ sẵn. Đưa anh ấy đến bệnh viện nhanh nhất có thể.”

Hắn cầm chiếc khăn ấm áp lau mồ hôi trên cổ Thời Vụ: “Tiểu Ngôn, anh có nghe em nói không.”

Chết tiệt.

Chu Lăng đã tính toán mọi chuyện, nhưng hoàn toàn không ngờ đến tình huống này.

Cơ thể Thời Vụ lại yếu đến mức không thể đi tàu.

Cậu ấy hình như... có vấn đề về tim.

Nếu là vậy, máy bay, tàu thủy, cậu ấy đều không thể đi được. Thậm chí bất kỳ phương pháp trốn thoát đường dài nào đối với cậu ấy cũng tiềm ẩn rủi ro lớn.

Nhưng cậu đã phản bội nhà họ Trình.

Nếu không trốn thoát được, một khi rơi vào tay nhà họ Trình, chỉ có nước chết.

Nhà họ Trình mấy năm nay tuy không còn như xưa, nhưng lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, họ vẫn luôn là người giàu nhất thành phố A.

Nhà họ Chu tuy không quá kém cỏi, nhưng thế lực chính vẫn nằm ở mảng hàng hải. Nếu muốn cập bến rồi đưa Thời Vụ đến bệnh viện tốt nhất để điều trị, mà vẫn đảm bảo nhà họ Trình không tìm được cậu... hắn chỉ có thể cầu cứu người khác.

Một cơn sóng ập đến, tàu nghiêng ngả, Thời Vụ hoàn toàn lăn vào lòng hắn.

Làm gián đoạn những suy nghĩ rối bời của Chu Lăng.

Thời Vụ khẽ ho khan hai tiếng. Chu Lăng trấn tĩnh lại, vội vàng bảo người ta cho cậu uống chút nước: “Tiểu Ngôn, không sao đâu, anh đừng sợ. Chúng ta bây giờ đi bệnh viện.”

“Đi bệnh viện...”

Giọng Thời Vụ yếu ớt như mèo kêu, lắc đầu, kéo góc áo hắn: “Không được, tôi quay về... họ sẽ tìm thấy tôi. Họ sẽ không tha cho tôi, đừng quay về...”

“Sẽ không đâu, Tiểu Ngôn, em sẽ không để họ tìm thấy anh.”

“Anh nghe lời một chút, đừng cử động.” Chu Lăng bế cậu lên giường: “Em sẽ bảo vệ anh, anh đừng lo.”

Thời Vụ nhắm mắt lại, dường như đau đến ngất đi.

Thực chất, ý thức của cậu đã thoát ly trở về không gian hệ thống.

Thời Vụ giật lấy hạt dưa miễn phí của hệ thống cắn: “Còn bao lâu nữa thì thoát ly.”

Hệ thống: “Ba phút. Yên tâm, cậu sẽ chết trước khi tàu kịp cập bến.”

Thời Vụ thở phào một hơi thật lớn: “Vậy thì tốt.”

“Hào quang nhân vật chính đã đạt 100% sau khi cậu gọi điện thoại xong, chúng ta đã có đủ điểm tích lũy. Cậu vừa rồi cảm thấy thế nào.”

Hệ thống nhìn thấy cảnh cậu diễn đau đớn quá chân thật, cũng có chút nghi ngờ: “Thật sự không đau đúng không.”

“Không đau.” Thời Vụ thở dài một hơi: “May mà cuối cùng họ gọi điện cho tôi, để tôi kịp hoàn thành chỉ số ác độc và điểm tích lũy, nếu không, bị bệnh tim phát tác chết, dù có che chắn 90% cơn đau thì tôi cũng sẽ sống dở chết dở!”

Hệ thống: “Nên mới nói, lén lút đặt thẻ lại là quá mạo hiểm. Nếu cậu lúc đó chịu mang đi hai tỷ, sẽ không có nguy cơ không hoàn thành chỉ số ác độc... Nhưng may mắn là, ký chủ vận may của cậu không tệ. Hai anh em nhà họ Trình bây giờ chắc chắn hận cậu đến chết, nhiệm vụ đóng vai pháo hôi ác độc của cậu lần này vô cùng thành công! Chúng ta cũng có được số điểm tích lũy rất đáng kể. Ký chủ, cậu có đói không, có thể mua chút đồ ăn, chúng ta cứ ngồi đợi chết là được.”

Chu Lăng cảm thấy thời gian trôi qua quá đỗi chậm chạp.

Thời Vụ dường như đã ngủ say, hơi thở không còn khó khăn nữa, mà trở nên yếu ớt.

Ngay cả nhịp tim cũng dần chậm lại.

Lòng Chu Lăng chùng xuống: “Bác sĩ, bác sĩ!”

Bác sĩ xách hộp dụng cụ y tế đến, bóp nhân trung cậu: “Không ổn, là bệnh tim đột phát, có nguy hiểm đến tính mạng! Cần máy khử rung tim mới có thể cứu được!”

Nhưng trên tàu làm gì có máy khử rung tim.

Chu Lăng loạng choạng hai bước.

Hắn ta hoàn toàn không ngờ Thời Vụ lại bệnh nặng đến mức này.

Cậu ấy bị bệnh tim.

Tại sao hắn chưa bao giờ biết.

Khoảnh khắc này hắn chợt hối hận.

Có lẽ hắn không nên bày kế xúi giục Thời Vụ phản bội nhà họ Trình, ép cậu phải trốn cùng mình, khiến cậu không còn đường lui, phải chịu đựng biết bao nhiêu đả kích kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.

Hắn ta lao đến bên giường bệnh, gằn giọng hỏi: “Bao lâu nữa thì cập bến, nhanh lên, nhanh lên nữa!”

“Tiểu Ngôn, anh có nghe thấy không, đừng ngủ, Tiểu Ngôn!”

Nhưng vô ích, tay Thời Vụ dần lạnh đi, nhịp tim cũng từ từ biến mất.

Một cơn sóng lớn ập tới, thân tàu chao đảo qua lại.

Một tiếng sét đánh chói tai vang lên trên bầu trời.

Bác sĩ lặng lẽ thu lại ống nghe, tiếc nuối nói: “Chu tiên sinh, tôi xin lỗi, cậu ấy đã không còn thở nữa.”

[Chúc mừng ký chủ, thành công thoát ly thế giới nhiệm vụ.]

***

“Ký chủ, ký chủ?”

“Hả?”

“Hình như có gì đó không ổn...”

Thời Vụ đang ăn bữa tối thịnh soạn được đổi bằng điểm tích lũy sau khi hoàn thành thế giới cuối cùng, đột nhiên không gian hệ thống rung chuyển dữ dội.

Giây trước, Thời Vụ còn đang ăn đùi gà nướng giòn da, mọng nước, thơm lừng.

Giây sau, cậu đã ở một bến cảng nhỏ hẻo lánh, mây đen bao phủ, mưa to gió lớn.

Cậu nhìn cơ thể mềm nhũn của mình dưới góc nhìn thứ ba, được bọc trong một chiếc áo khoác lớn. Một người đàn ông xa lạ đang ôm chặt cậu. Người đàn ông trông khoảng mười tám, mười chín tuổi, dáng người cực kỳ cao ráo.

Và đôi chân trắng nõn, gầy gò của cậu, giống như hai cọng lau sậy bất lực, khẽ lay động trong gió lạnh.

Thời Vụ: “... Đây là nơi nào.”

Người đang ôm cậu trông cũng có vẻ quen mắt.

Hệ thống lập tức kiểm tra thế giới, đáp: “Đây là thế giới tân thủ của chúng ta, ký chủ.”

Mỗi khi Thời Vụ hoàn thành một thế giới, ký ức về thế giới trước đó sẽ mờ dần. Hệ thống tìm kiếm dữ liệu ký ức liên quan và truyền lại vào đầu Thời Vụ.

Thời Vụ sau khi nhận được ký ức: “... Ồ, là thế giới mà tôi cuỗm tiền bỏ trốn đúng không.”

Không xa, xe cứu thương dừng lại ở bến cảng nhỏ hoang vắng này. Người phía sau che chiếc ô đen lớn cho họ, toàn bộ dù che trên đầu hắn. Lưng hắn ướt sũng vì mưa lạnh, hàm dưới căng cứng, bước chân rất lớn nhưng động tác ôm cậu lại vô cùng vững vàng, sợ làm cậu xóc nảy dù chỉ một chút.

“Thiếu gia, bác sĩ đã nói, cậu ấy đã không còn thở nữa, bây giờ đưa đến bệnh viện cũng vô ích thôi. Anh mau buông tay đi, người nhà họ Trình không biết lúc nào sẽ tìm đến bến cảng này, anh cứ để người khác đưa cậu ấy đến bệnh viện là được...” Tên tùy tùng phía sau vẫn ra sức khuyên can, như đã coi người trong lòng Chu Lăng là một cái xác chết.

Vì một người chết mà đắc tội nhà họ Trình.

Không đáng.

“Nếu để ba ngài biết, ông ấy nhất định sẽ rất tức giận. Dù sao tài liệu dự án Vân Sơn cũng đã vào tay rồi, cậu ta cũng chỉ là hàng giả của nhà họ Trình...”

“Câm miệng. Anh ấy vẫn còn sống.”

Giọng Chu Lăng lạnh đến đáng sợ: “Mày muốn chết à.”

Tên tùy tùng rùng mình, không dám nói thêm lời nào.

Người trong lòng hắn dường như khẽ cử động.

Bước chân Chu Lăng chợt dừng lại: “Tiểu Ngôn?”

Hắn thở dốc, thử gọi lại lần nữa, cúi đầu sát vào mặt cậu, như thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của đối phương. Trong lòng hắn bùng lên niềm vui khôn xiết như vừa thoát chết: “Mau! Mau đưa anh ấy đến bệnh viện!”

Đèn hành lang bệnh viện chớp tắt trước mặt cậu.

Cơ thể Thời Vụ vì bệnh nặng, gần như không thể cử động được nữa.

Cậu có thể nhìn thấy các bác sĩ cấp cứu cho mình từ góc nhìn thứ ba. Đã vài lần tim cậu ngừng đập, nhưng giây tiếp theo, cậu lại bị một sức mạnh nào đó kéo trở lại.

Hệ thống cố gắng nhiều lần rồi đành chịu thua: “Ký chủ, tôi phải báo cho cậu một tin xấu... Chúng ta, đã bị kéo trở lại thế giới nhiệm vụ rồi.”

Thời Vụ: “...?”

Vậy thì mau tìm cách thoát ra đi!

Hệ thống: “Không ra được, thế giới nhỏ này dường như đã bị rối loạn.”

Rối, rối loạn?

Sao có thể rối loạn được!

“Không được, không thể nào.”

Thời Vụ mở to mắt, kinh hãi tột độ: “Cậu để tôi ở lại một thế giới mà tôi đã hoàn thành chỉ số ác độc, cậu đang muốn tôi chết à!”

“Ký chủ, cậu cố gắng bình tĩnh một chút, tôi sẽ gửi báo cáo lên tổng bộ, cố gắng hết sức để đưa chúng ta thoát ly thế giới nhỏ này sớm nhất có thể! Không nên như thế này... Cậu bình tĩnh, bình tĩnh đi!”

Cậu nhớ lại rồi, ở thế giới này, cậu dùng đá quý hãm hại nhân vật chính thụ Hứa Trầm, phản bội nhà họ Trình, còn dùng thẻ đen của Tần Vân quẹt thẳng năm chục triệu mà không giải thích một lời nào.

Thời Vụ nhìn nhịp tim trên máy theo dõi ngày càng ổn định, dần tuyệt vọng.

Nhưng cậu vẫn được cứu sống.

Cậu từ từ mở mắt, tỉnh lại trên giường bệnh.