Quyển 1 - Chương 20: Thiếu gia giả hư vinh kiêu căng - “Đừng khóc, tôi không hôn nữa.”

“Hệ thống! Hệ thống!”

Đây đã là lần thứ ba hôm nay cậu gọi hệ thống. Lần sau hoảng hốt hơn lần trước, lần sau cấp bách hơn lần trước.

Hệ thống cũng đơ mặt: “Không phải chứ? Vụ vu khống đá quý anh ta chỉ bị giam hai ngày là ra rồi, sao lại tức giận đến mức này. Tôi... tôi lại gửi báo cáo. Có lẽ không chỉ nhân vật chính công và phản diện OOC, mà nhân vật chính thụ cũng hơi OOC rồi.”

“Đừng báo cáo nữa, tôi cảm giác Hứa Trầm sắp xé xác tôi rồi, xé sống luôn đấy!”

“Không đâu.”

Hệ thống nghiêm túc nói: “Chế độ miễn đau đang bật mà. Không phải chỉ bị đánh mấy cái thôi sao, nhịn chút đi.”

Thời Vụ: “!” Hứa Trầm hồi cấp ba là quán quân tán đả! Dựa vào cái cơ thể thiếu gia giả phế vật này, chịu một đấm là tay tôi gãy luôn!

Hứa Trầm vừa giơ tay, Thời Vụ đã vội nhắm mắt. Lông mi cậu run rẩy không ngừng. Cảm giác nguy hiểm chưa từng có xâm chiếm trái tim khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu trắng bệch. Thuốc trên người vừa mới tan hết, đầu gối và bắp chân đều tê dại, có chút đứng không vững.

Nhưng Hứa Trầm chỉ đưa tay đỡ lấy gáy cậu rồi kéo cậu lại gần hơn.

“Sợ rồi?” “Lúc làm chuyện bẩn thỉu sao không sợ đi?”

Thời Vụ vẫn bướng bỉnh mím môi. Bắt cậu thừa nhận việc vu khống là điều tuyệt đối không thể.

“Hứa Trầm, anh đây là xông vào nhà dân trái phép.” Thời Vụ tìm thấy lối thoát. Cửa căn hộ có camera: “Tôi có thể báo cảnh sát.”

Hứa Trầm cười như không cười nhìn cậu. Ánh mắt đó giống hệt sư tử đực khát máu trên thảo nguyên châu Phi, đang nhìn chằm chằm con thỏ không chút sức lực là cậu.

“Cậu báo đi.”

Anh vươn tay vuốt ve chiếc cằm trắng nõn của cậu. Xúc cảm mềm mại vẫn như cũ.

“Thẻ ra vào là cậu tự tay đưa cho tôi.”

“Mật khẩu phòng là cậu tự miệng nói cho tôi.”

“Không phải chính cậu nói với cảnh sát, tôi là bạn tốt nhất của cậu sao?”

Đôi môi Thời Vụ bị lạnh đến trắng bệch nhưng vẫn ẩm ướt đầy đặn. Hạt châu môi no đủ phía trên trông đặc biệt quyến rũ. Hứa Trầm vươn ngón tay, nhẹ nhàng ấn lên hạt châu nhỏ đó.

Thời Vụ dứt khoát phủ nhận: “Không phải! Hứa Trầm, chúng ta căn bản không phải bạn bè gì hết!”

Nghe câu này, ý cười nơi khóe miệng Hứa Trầm càng thêm lạnh lẽo. Vì sự hoảng sợ không biết bí mật sẽ bị bại lộ lúc nào cứ quanh quẩn trong lòng, môi Thời Vụ run lên khi nói chuyện: “Anh bây giờ lập tức cút khỏi đây cho tôi...”

Nhe nanh múa vuốt, không chút hối cải. Thậm chí ngay cả một chút áy náy cũng không có. Thời Vụ chính là người như vậy, mắt không coi ai ra gì, ngang ngược vô lý. Chỉ cần bản thân có một chút không vui là cậu ta hận không thể khuấy đảo cả thế giới cho hả giận. Mỗi lần làm tổn thương người khác, cậu ta lại luôn cho rằng lấy chút tiền là có thể dẹp yên mọi chuyện.

Dù sao thì cậu chủ nhỏ họ Trình có thừa tiền.

Hứa Trầm “Ha” một tiếng, không hề bất ngờ trước câu trả lời này. Đối với hạng người này, nói lý lẽ là không thông.

“Không phải bạn bè à? Cũng tốt.”

“Dù sao thì bạn bè sẽ không hôn nhau.”

Thời Vụ còn chưa phản ứng kịp ý của câu này đã bị Hứa Trầm ấn lên tường hôn một cái bất ngờ. Nụ hôn lần này hoàn toàn khác lần ở toilet. Nó không có sự cắn xé hung hãn mà ngược lại là dây dưa tiến thẳng vào.

Hứa Trầm dường như rất thích ngậm lấy hạt châu trên môi trên của cậu, mà lặp đi lặp lại nghiền ngẫm. Thời Vụ bị hôn đến thở không ra hơi, đáy mắt mông lung một mảng rồi rất nhanh liền ẩm ướt.

Cậu đạp chân, Hứa Trầm dứt khoát siết eo cậu, kéo cậu từ huyền quan vào trong. Thời Vụ đi theo anh loạng choạng. Vì thấp hơn đối phương một cái đầu, người lại gầy gò nên cả quá trình, mũi chân cậu thậm chí có mấy lần không chạm đất, hoàn toàn là bị xách qua.

Vào đến bên trong, Hứa Trầm trực tiếp ấn cậu ngồi xuống mép giường. Thời Vụ vừa muốn nói gì đó lại bị ấn gáy, cúi người hôn lên lần nữa.

Thở không ra hơi nữa rồi. Ngón tay Thời Vụ nắm chặt quần áo Hứa Trầm, lực đẩy cự càng lúc càng mềm.

“Ư...”

Hứa Trầm cúi đầu, cậu ngẩng đầu. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu bóng hai người mờ ảo chồng lên nhau trên tường. Miệng Thời Vụ ướŧ áŧ ngọt ngào như thạch. Nhưng sao cả người cậu ta đều ướt sũng?

“Cậu ra nhiều mồ hôi quá.” Hứa Trầm cuối cùng cũng dừng nụ hôn ngạt thở này. Anh vuốt ve chiếc áo sơ mi hơi ướt của cậu. Trong con ngươi đen nhánh không nhìn ra vui giận, anh chỉ đưa tay bế người đến phòng tắm của phòng ngủ chính.

Thời Vụ không dám nói lung tung nữa. Đầu óc cậu ong ong, hoảng hốt ngơ ngác một lúc lâu, bị đặt ngồi xổm trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh bồn tắm, ôm gối, cúi đầu.

Phải nói rằng, dù là lúc này, trong mắt anh, Thời Vụ vẫn đẹp đến vô lý. Không có vẻ mặt đáng ghét, cũng không có nhìn mà chán.

Môi Thời Vụ nóng rát đau đớn. Lần này không có vết cắn thấy máu mà là sưng mỏng lên một lớp đồng đều. Cậu ngước đôi mắt ươn ướt lên, thật sự không biết làm sao. Nhưng cậu thấy Hứa Trầm hôn dữ dội một lần xong hình như bớt giận không ít, thế là cậu thử thăm dò, bất chấp nguy cơ OOC mà xin tha:

“Anh đừng hôn tôi nữa, miệng tôi đau.”

Đoạn tình tiết này trong nguyên tác không có. Theo lý mà nói, Hứa Trầm sau khi bị giam ở đồn cảnh sát hai ngày sẽ bắt đầu tự tìm chứng cứ chứng minh mình không trộm đá quý, chứ không phải chạy ngược đường đến đây dọa dẫm báo thù cậu.

Xương bả vai Thời Vụ cũng đau lắm. Cậu chớp mắt một cái, hạt lệ liền rơi xuống. Hứa Trầm nhìn xuống cậu: “Khóc gì?”

Má Thời Vụ hồng hồng, lông mi bị ướt, trông thật đáng thương. Cậu bị hôn đến cổ họng khô rát, giọng nói cũng hơi thay đổi, nghe đặc biệt mềm mại: “Anh làm tôi đau.”

Đôi môi ẩm ướt, chỉ lúc này mới trông ngoan một chút, không nói những lời chọc người ta tức giận, chỉ kịp thở hổn hển.

“Đau rồi?”

Giọng Hứa Trầm trầm xuống: “Cậu cũng biết đau à?”

Nói chuyện tuy vẫn rất hung dữ nhưng anh lại đứng dậy đi rót cho cậu ly nước ấm. Thời Vụ quả thực khát khô. Uống xong cậu còn liếʍ vết nước bên mép: “Còn, còn muốn.”

Yêu cầu cũng nhiều thật. Đúng là được đằng chân lân đằng đầu.

Hứa Trầm không lập tức rót thêm mà ánh mắt nhàn nhạt lướt qua áo khoác trên bồn rửa tay. Anh khuỵu một gối xuống trước mặt Thời Vụ: “Áo khoác này là của ai?”

Trên áo khoác lẫn mùi hương đặc trưng của Thời Vụ và mùi của một người khác.

“Của Tần Vân.”

Hứa Trầm cởi cúc áo Thời Vụ, chỉ vào mấy dấu ngón tay đỏ ửng trên đó: “Đây cũng là Tần Vân bóp à?”

Thời Vụ lắc đầu: “Đây là anh bóp.”

Cậu mím môi, như có chút ủy khuất, khóe mắt còn đọng nước: “Lúc vừa vào cửa, anh quên rồi à?”

Anh không dùng sức mấy, là do da của cậu chủ nhỏ quá mỏng manh yếu ớt. Ánh mắt Hứa Trầm ngưng lại, ngón tay hơi cong, lặng lẽ kéo cổ áo lại. Ngón tay anh lau đi vệt ẩm ướt nơi khóe mắt cậu.

Cuối cùng anh vẫn có chút mềm lòng. “Đừng khóc, tôi không hôn nữa.”

Môi Thời Vụ hơi sưng, đau không dứt. Cậu mím hạt châu môi đầy đặn đó lại, như ngậm một viên trân châu vào miệng.

“Tắm trước đi, mùa đông mặc đồ ướt sẽ cảm. Tắm xong, chúng ta nói chuyện tiếp.”

**

Có một điều Hứa Trầm nói đúng.

Thời Vụ sẽ bị ốm.

Không chỉ vì ra mồ hôi ướt sũng người rồi bị gió lạnh thổi qua. Hơn nữa, cơ thể này vốn đã thiếu hụt bẩm sinh, thể chất rất kém. Loại thuốc đó đối với người bình thường như Hứa Trầm thì không có tác dụng phụ, nhưng đối với Thời Vụ vẫn gây ra một chút hao tổn.

Trong lúc tắm, cậu cảm thấy đầu óc càng lúc càng nặng trĩu, tim đập nhanh bất thường. Cậu miễn cưỡng đứng dậy mặc áo choàng tắm, ngay cả sức vặn cửa cũng không còn. Trước mắt tối sầm, "bịch" một tiếng ngã xuống sàn phòng tắm.

Lúc tỉnh lại, Hứa Trầm đang một tay đỡ gáy cậu, nhét thuốc hạ sốt vào miệng cậu. Động tác nhẹ nhàng lại cẩn thận. Trời bên ngoài đã hửng sáng.

Khuôn mặt vốn kiêu ngạo của Thời Vụ giờ lại tiều tụy, mắt thâm quầng, chút má phính cũng sắp gầy đi. Áo choàng ngủ lỏng lẻo, lộ ra mấy dấu ngón tay gần xương bả vai bị anh bóp. Màu đó vốn là hồng nhạt, giờ hóa thành đỏ sậm, đặc biệt chói mắt.

Còn nữa. Cậu ta gan cũng rất nhỏ. Anh còn chưa làm gì, chỉ ấn cậu ta hôn mấy lần, hỏi mấy câu không đau không ngứa, sao cậu ta lại sợ đến phát sốt nhẹ?

Hứa Trầm trong lòng nghẹn một bụng lửa, vừa bất đắc dĩ, vừa uất ức. Nhìn bộ dạng bệnh tật của Thời Vụ, anh phải thừa nhận, vẫn là đau lòng.

Anh bưng bát cháo trắng bên cạnh, lấy thìa khuấy mấy cái, lại nghe Thời Vụ nói: “Không dùng thìa nhựa.” Miệng vẫn rất đau, mép thìa nhựa sắc, sẽ bị cọ vào.

Hứa Trầm đi vào bếp, đổ bát cháo vừa mua vào bát sứ hoa văn móng mèo mà Thời Vụ thích nhất, rồi lấy thìa gỗ khắc hoa tinh xảo. Anh rắc chút đường vào cháo, rồi đặt lên khay nhỏ mang đến trước giường.

Thời Vụ được anh đút từng thìa, tướng ăn vẫn ngoan như cũ. Khóe miệng dính chút cháo, cậu liền thè đầu lưỡi mềm đỏ ra từ từ liếʍ vào. Liếʍ sạch rồi, cậu lại lấy khăn giấy lau lau, mới ăn miếng tiếp theo. Cứ như vậy, một bát cháo uống mất gần hai mươi phút.

Nhưng người bệnh sao có thể chỉ uống cháo? Đang kỳ nghỉ đông lại sắp Tết, dưới lầu căn bản không có quán ăn nào ra hồn mở cửa. Bên ngoài tuyết rơi lả tả, hai bên đường tuyết đọng khá dày. Hứa Trầm nhìn ra ngoài cửa sổ trầm ngâm một lát, liền cầm lấy áo phao đen dài quá gối ở huyền quan khoác lên: “Cậu ngủ một lát đi, tôi đi mua thức ăn về.”

Thời Vụ hừ hừ hử hử xoay người, quay lưng về phía cửa phòng, bộ dạng cực kỳ buồn ngủ. Trước khi Hứa Trầm ra ngoài, anh lại quay lại, đưa tay vào chăn nắm lấy bàn chân lạnh ngắt của cậu kiểm tra nhiệt độ. Thời Vụ kinh ngạc đạp chân. Áo choàng tắm vốn không thắt chặt, bắp chân thon thẳng dưới chăn không hề che đậy.

Hứa Trầm vừa bế cậu từ phòng tắm ra đã chú ý, đôi chân này trắng nõn như trứng gà bóc.

Thời Vụ vì máu không thông nên bắp chân vẫn tê, nhưng không biết có nên nhờ Hứa Trầm không. Cậu chỉ do dự hai giây, nói: “Giúp tôi xoa bóp một chút.”

“Bắp chân tôi hơi tê.” Thời Vụ lo Hứa Trầm không đồng ý. Dù sao thì cậu bây giờ cũng không có ai khác để sai khiến, bên ngoài tuyết lớn như vậy, lát nữa chạy trốn còn phải dựa vào đôi chân này đi trong tuyết rất xa, không thể để máu không lưu thông được.

“... Có được không?”

Hứa Trầm “Ừm” một tiếng. Anh trực tiếp chuyển đôi chân lạnh như băng của cậu vào lòng mình, cởϊ áσ phao ra, để cậu đạp lên áo len xám mềm mại bên trong, rồi dùng áo phao phủ lên mu bàn chân. Sau đó anh mới đưa tay vào chăn, xoa bóp bắp chân và mắt cá chân cho cậu.

Thời Vụ thấy anh hiền, lại được đằng chân lân đằng đầu: “Nhẹ thêm chút nữa.”

Thật ra không cần cậu nhắc. Thời Vụ hình như đặc biệt không chịu được đau. Mỗi lần anh ấn hơi mạnh, đôi chân nhỏ giấu trong lòng kia liền vô thức phản ứng, ngón chân tròn trịa hồng hào run rẩy co lại dưới bụng dưới của anh.

Đúng là đỏng đảnh.

[Tác giả có lời muốn nói]

Tiểu Hứa ba giờ trước: Tao phải khiến mày hối hận cả đời!

Tiểu Hứa ba giờ sau: Vợ ơi anh xoa bóp chân lực này ổn không.