Hứa Trầm mấy ngày nay dường như trở nên rất bận, hình như là vì mẹ anh bị ốm.
Thời Vụ xuất phát từ tâm lý áy náy nên đã bảo đầu bếp nhà mình mỗi ngày hầm canh mang đến cho Trần Vân Linh. Cậu còn thuê thêm cho bà hai hộ lý, để Hứa Trầm không cần phải sáng sớm tối mịt chạy tới bệnh viện nữa.
Dù sao thì, trước khi phản bội Hứa Trầm, cậu vẫn là một "phản diện pháo hôi cố tình lấy lòng Hứa Trầm với ý đồ xấu". Mức độ giúp đỡ này không tính là OOC (lệch thiết lập). Đây coi như là chút ấm áp cuối cùng mà cậu có thể làm cho Hứa Trầm khi tạm thời đến thế giới nhỏ này.
Hứa Trầm vô cùng vui mừng trước sự thay đổi của Thời Vụ. thiếu gia nhỏ họ Trình trước đây tuyệt đối sẽ không giúp đỡ người khác một cách chu đáo như vậy. Anh tin rằng, vì Thời Vụ lo lắng cho mình nên mới tìm người đến chăm sóc mẹ anh.
Về việc này, Thời Vụ hừ lạnh một tiếng: “Đừng tự mình đa tình. Tôi sợ thời gian của anh bị chiếm hết, đến lúc đó không ai dạy kèm cho tôi thôi!”
Hứa Trầm không nhịn được cười.
Lấy lý do là muốn đích thân cảm ơn, Hứa Trầm đưa Thời Vụ đến bệnh viện một chuyến. Khi Trần Vân Linh gặp lại Thời Vụ, bà mới biết “người bạn tốt bụng” mà Tiểu Trầm nhắc đến mấy hôm nay, người đã cố ý nhờ người nấu canh chăm sóc mình, lại chính là Thời Vụ.
Trần Vân Linh nhìn thấy cậu, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Ngay sau đó, nước mắt lưng tròng rồi từng giọt rơi xuống tấm chăn bông trắng tinh.
Nhân lúc Hứa Trầm ra ngoài lấy nước, Thời Vụ tuân theo thiết lập nhân vật, trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài: “Gặp rồi, tôi đi đây.”
“Là cậu nấu à...” Thời Vụ lạnh lùng: “Sao có thể? Đây là người giúp việc nhà tôi nấu.”
Trần Vân Linh lập tức nhận ra việc Thời Vụ tự tay nấu canh cho bà là điều gần như không thể, nên bà cúi đầu im lặng. Thực ra Trần Vân Linh trông khá xinh đẹp. Bà sinh con trai năm mười chín tuổi nên giờ mới bốn mươi, trông chỉ như ba mươi. Cũng khó trách khi dựa vào vẻ ngoài này, bà chỉ cần mở chai rượu là có thể kiếm được ít tiền nuôi gia đình ở quán bar.
Bà lau nước mắt: “Cậu và Tiểu Trầm... trở thành bạn tốt rồi à?”
Đối với Trình Cẩn Thâm, đối với Tần Vân, đối với bạn học, hay đám bạn xấu kia của cậu. Thời Vụ đều sẽ nói như vậy.
... Đúng thế. ... Hứa Trầm là bạn tốt nhất của tôi.
Nhưng duy chỉ với Trần Vân Linh, cậu lại giữ im lặng. Người phụ nữ hư vinh này đã lén lút sinh ra đứa con riêng nhà họ Trình, mang đến cho người em trai không được yêu thương như cậu rắc rối vô tận. Bà ta đâu xứng đáng để cậu cho dù chỉ một chút sắc mặt tốt.
“Đi đây.” Thời Vụ chỉ để lại một bóng lưng vô cùng mất kiên nhẫn.
“Con à.” Trần Vân Linh run rẩy gọi cậu: “Những năm nay... con sống tốt không?”
Thời Vụ như nghe thấy chuyện gì hoang đường liền cười nhạo: “Tôi là Trình Cẩn Ngôn, từ lúc sinh ra đã có tiền tiêu không hết. Sao bà có thể hỏi một câu ngu ngốc như vậy?”
Nói xong cậu lại lẩm bẩm: “Cũng phải, bà ngu đến đáng thương. Hứa Trầm cũng ngu.”
Hứa Trầm đến giờ vẫn coi cậu là bạn, lại không biết rằng tình bạn giả dối, việc dạy kèm, cắt tóc, cùng ăn ở nhà ăn suốt hai tháng qua... đều chẳng qua là một âm mưu tàn độc của cậu.
Cậu thà vứt bỏ viên đá quý có thể cứu vãn công ty trang sức của mình, vứt bỏ cơ hội được anh trai khen ngợi, cũng phải đẩy Hứa Trầm xuống địa ngục.
Sau khi Thời Vụ rời đi, Hứa Trầm lấy nước vào, cẩn thận lau tay lau mặt cho Trần Vân Linh. “Cậu ấy đi rồi à?”
Trần Vân Linh gật đầu: “Nó có lẽ không thích mẹ.”
Anh cầm quả táo trên đầu giường: “Mẹ đừng nghĩ nhiều. Cậu ấy chắc là không thích mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện, con người cậu ấy rất đỏng đảnh.”
Trần Vân Linh: “Con và nó... bây giờ quan hệ rất tốt phải không?”
Tay Hứa Trầm đang gọt vỏ hơi khựng lại.
“Hai đứa là bạn à?”
Vỏ táo trên tay Hứa Trầm lập tức bị gọt đứt, rơi xuống đất.
Anh im lặng một lúc, giọng nói dịu dàng vô cùng: “Mẹ, chúng con không phải bạn bè.”
“Con thích cậu ấy.”
Trần Vân Linh kinh ngạc mở to mắt: “... Cái gì?”
Hứa Trầm lặp lại một lần: “Cậu ấy chắc là coi con là bạn, hoàn toàn không nghĩ đến phương diện đó. Nhưng trong mắt con, cậu ấy không phải bạn. Mẹ là người quan trọng nhất của con trên đời này, con không muốn lừa mẹ.”
“Đợi con qua kỳ thực tập và tìm được một công việc thích hợp, con sẽ tỏ tình với cậu ấy.”
“Nếu cậu ấy cũng thích con.”
Hứa Trầm cắt táo thành miếng nhỏ, cắm tăm vào: “Con sẽ kết hôn với cậu ấy.”
“Có điều, việc này rất khó. Vì cậu ấy là cậu chủ nhỏ nhà họ Trình, chính là nhà họ Trình của tập đoàn Vân Hoa . Xuất thân như cậu ấy, chúng con rất khó được gia đình cậu ấy đồng ý... Dù sao con và cậu ấy là một trời một vực...” Hứa Trầm lại dừng lại: “Nhưng, cậu ấy không quan tâm đâu.”
Hứa Trầm từ nhỏ đã chín chắn sớm, trông luôn điềm đạm và lạnh lùng hơn bạn bè cùng trang lứa. Chuyện gì anh cũng nhìn thấu.
Đây là lần đầu tiên Trần Vân Linh thấy vẻ mặt trẻ con như vậy trên mặt anh.
“Nói ra cũng thật buồn cười. Một người thích tiền như cậu ấy.”
“Lại nói với con là không có tiền cũng không sao.”
Anh cười thoải mái, khóe mắt tràn đầy thâm tình.
Anh rất thích Thời Vụ, thích đến mức không tự chủ được mà nảy sinh ý nghĩ đen tối muốn chiếm hữu cậu. Nhưng cậu chủ nhỏ lại tốt đẹp như vậy.
Anh không nỡ làm tổn thương cậu chút nào.
Anh vừa quay đầu nhìn qua thì chỉ thấy Trần Vân Linh đang ôm mặt khóc.
“Mẹ?”
Trần Vân Linh níu chặt tay áo Hứa Trầm, muốn nói lại thôi: “Tiểu Trầm, nó... con...”
Sao lại có chuyện này. Tại sao... lại có chuyện này.
Hứa Trầm cầm khăn ướt vào lau mặt cho bà: “Mẹ, hôm nay sao thế, sao cứ khóc mãi vậy?”
Lúc anh đứng dậy đi vứt vỏ táo, Trần Vân Linh ôm chầm lấy anh từ phía sau, đột nhiên nức nở nói: “Trầm Trầm, mẹ xin lỗi con.”
Hứa Trầm xoa xoa tay bà: “Không có đâu.”
...
Một tuần sau, Thời Vụ thi cuối kỳ xong, cậu bàn bạc xong với nhà thiết kế và người mua rồi đến ngân hàng lấy đá quý thô.
Không ngoài dự đoán, sau khi mở ba lớp trong ba lớp ngoài của két sắt ngân hàng, rồi mở két sắt nhỏ tư nhân bên trong, tầng tầng lớp lớp mở hòm ra...
Bên trong trống rỗng.
Trong phút chốc, nhân viên ngân hàng lập tức gọi điện cho giám đốc. Đội cảnh vệ đến hộ tống, chuyên gia giám định đá quý, nhà thiết kế đá quý và cả mọi người trong phòng triển lãm đều ngây ngẩn. Vụ việc này dựa vào danh tiếng vốn có của viên đá quý, cực kỳ có tính đề tài, lập tức leo lên báo thành phố A, trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Viên đá quý vô giá, món đồ mà các quý bà thành phố A tranh nhau đấu giá muốn đặt làm vòng cổ tư nhân, vậy mà lại biến mất. Chính xác mà nói, là bị trộm rồi.
“Tôi cần viên đá quý này để giúp tôi vượt qua khủng hoảng vốn khởi nghiệp. Nó rất quan trọng với tôi, hy vọng các anh nhất định giúp tôi tìm lại.”
Trong đồn cảnh sát, Thời Vụ nhíu chặt mày yêu cầu. Dưới sự tra hỏi của cảnh sát, cậu cúi đầu suy nghĩ.
“Lúc vừa đấu giá về, tôi có để ở nhà ba ngày, sau đó kiểm tra rồi mới luôn để trong két sắt. Lúc gửi ngân hàng tôi sợ người ta động tay động chân nên không cho nhân viên ngân hàng mở hòm kiểm tra mà gửi dưới dạng vật phẩm bí mật...”
Cảnh sát nhìn nhau, trong lòng đã có phỏng đoán.
“Khả năng cao là bị trộm ở căn hộ.”
Sau khi có kết luận, họ bắt đầu tìm kiếm manh mối trong căn hộ.
Rất nhanh, trên núm xoay trong cùng của két sắt, họ phát hiện nửa dấu vân tay không hoàn chỉnh. Sau khi đối chiếu, dấu vân tay thuộc về một sinh viên họ Hứa của trường Đại học A.
“Hứa Trầm, cậu có quen người này không?”
Trong phòng hỏi cung, Thời Vụ nắm chặt vải quần trên đầu gối. Sắc mặt cậu hơi tái nhợt: “Quen ạ.”
“Anh ấy là... bạn tốt nhất của tôi.”
Bên cạnh, người bạn cùng khởi nghiệp với Thời Vụ tên Chu Lăng vừa nghe dấu vân tay là của Hứa Trầm liền lập tức ngồi không yên, căm phẫn nói: “Anh ta với anh Trình nhà bọn tôi quan hệ tốt lắm! Mới tốt lên nửa năm nay thôi!”
“Trước đây quan hệ giữa anh Trình và anh ta không tốt, có khi nào anh ta ghi hận trong lòng không!”
“Với lại, tên Hứa Trầm này nghèo lắm! Nhà nghèo rớt mùng tơi!”
“Yên lặng trước, chúng tôi đang hỏi người bị hại.”
Cảnh sát bảo người không liên quan ra ngoài.
“Tôi nói bậy chỗ nào? Hứa... Hứa, Hứa Trầm?”
Người đột nhiên xuất hiện ở cửa khiến sắc mặt Thời Vụ càng thêm tái nhợt.
Mấy ngày nay, cả thành phố A ai mà không biết Thời Vụ mất một viên đá quý giá trên trời. Hứa Trầm vốn muốn an ủi cậu nhưng dạo này Thời Vụ quá bận rộn, không phải đến đồn cảnh sát thì cũng là đến viện giám định trang sức, còn phải trao đổi với bên đặt làm vòng cổ và nhà thiết kế, bận tối mắt tối mũi.
Mà Hứa Trầm, lại đúng vào mấu chốt này. Trong vali da ở ký túc xá của mình, anh tìm thấy một viên đá quý màu xanh đậm, to bằng nửa bàn tay.
Chính là viên đá mà Thời Vụ cho anh xem đêm đó.
Hứa Trầm mơ hồ cảm thấy có gì đó kỳ lạ nhưng anh không nghĩ nhiều theo hướng đó mà lập tức mang đá quý đến đây. Thời Vụ rất quan tâm đến viên đá này, mấy ngày nay cậu sốt sắng cũng là vì nó. Bây giờ tìm lại được, cậu ấy nhất định sẽ trút được gánh nặng.
Hứa Trầm mang tâm trạng đó đến đồn cảnh sát.
“Các anh đang tìm cái này à?”
Khi anh hỏi câu này, ánh mắt nặng nề xung quanh khiến anh hiểu mình đang bị nghi ngờ nhưng anh không quan tâm.
Anh đưa viên đá quý cùng chiếc hộp cho Thời Vụ. Nhân viên giám định bên cạnh lập tức nhận lấy để kiểm tra.
“Không biết tại sao lại ở chỗ tôi, may mà tìm thấy rồi, tôi trả lại...”
Tuy nhiên, viên đá quý vừa rồi còn nguyên vẹn, còn chưa được đưa lên máy giám định, vừa bị chiếc kẹp kim loại khẽ chạm vào đã như một quả trứng mỏng manh, "rắc" một tiếng nứt ra.
“...”
“...”
Mọi người đều im lặng một cách kỳ quái.
...
“Anh vẫn khăng khăng nói mình không trộm đá quý?”
Trong đồn cảnh sát, một người ghi chép, người còn lại liên tục hỏi đi hỏi lại: “Hứa Trầm, nhà anh rất nghèo đúng không?”
Sắc mặt Hứa Trầm hơi tái nhợt, dường như đang thất thần.
“Đột nhiên có người bạn giàu có như vậy, anh không muốn làm gì đó sao?”
Cảnh sát bên cạnh nhắc nhở, vừa in bảng điểm và bảng chuyên cần do trường cung cấp: “Thành tích ở trường rất tốt, các môn gần như đều đạt điểm tối đa, không bao giờ vắng học, tích cực tham gia hoạt động... gần đây còn thực tập ở công ty chứng khoán nổi tiếng toàn quốc, đã nhận được suất đề cử nội bộ... dù không trộm đá quý, tương lai của anh ta cũng rất tươi sáng.”
Viên cảnh sát hỏi cung cầm lấy bảng điểm của Hứa Trầm xem qua, cùng với kinh nghiệm thực tập gần đây, lần này cũng nhíu chặt mày. Rất hiếm thấy một bản lý lịch sáng sủa như vậy.
Trừ việc xuất thân nghèo khó. Người này gần như hoàn hảo.
“Vậy... có phải anh thấy rất thú vị, chưa từng thấy viên đá quý đẹp như vậy, anh không nghĩ nó sẽ đột nhiên vỡ, anh chỉ tò mò...”
“Không có.” Hứa Trầm cuối cùng cũng hoàn hồn. Anh ngẩng mắt lên, sắc mặt bình tĩnh: “Tôi chưa bao giờ trộm đồ của Trình Cẩn Ngôn.”