Sở Vân Lê trầm mặc. Thiện lương sao?
Thực ra, nàng cũng không phải người quá thiện lương. Cùng lắm là không chủ động hại ai. Còn chuyện giúp đỡ người khác lúc này, chẳng qua cũng là vì tương lai của chính mình. Ngay cả khi ra tay tương trợ, nàng cũng phải đảm bảo điều kiện tiên quyết là không gây phiền phức cho bản thân. Trước hết vẫn phải bảo toàn chính mình.
Nàng chỉ thoáng do dự trong chớp mắt, rồi rất nhanh đã suy nghĩ thông suốt. Dù nàng có cố gắng bao nhiêu đi nữa, thì việc giúp đỡ người khác vẫn là sự thật. Nếu muốn giúp được nhiều người hơn mà bản thân không cảm thấy quá sức, nàng nhất định phải mạnh lên.
Ví dụ như bây giờ, nàng có thể dễ dàng cho Phùng Thiều An mười lượng bạc, vì nàng là đại cô nương của Chu phủ, số tiền này chẳng đáng gì. Nhưng nếu nàng là Thúy Nhi, thì dù có muốn cũng chẳng thể bỏ ra nổi.
Chợt nhớ đến điều gì đó, nàng hỏi: "Bên trong thôn Tam Nam có cô nương lên núi mà dẫm trúng bẫy bị thương, chuyện này ngươi biết không?"
Phùng Thiều An gật đầu: "Ta biết, các nàng còn tới tìm ta bắt ta phải bồi thường."
Sở Vân Lê hiếu kỳ: "Vậy ngươi bồi thường sao?"
Phùng Thiều An lắc đầu: "Không, bẫy đó không phải do ta đặt. Sau đó ta còn quay lại xem, có lẽ nó đã nằm ở đó từ nhiều năm trước rồi. Nếu là bẫy mới, người bị rơi xuống chắc chắn không chỉ đơn giản là bị thương, có khi còn mất mạng.”
"Bẫy lợi hại như vậy" Sở Vân Lê líu lưỡi.
Thấy nàng có hứng thú nghe, Phùng Thiều An liền nói thêm vài câu: "Tất nhiên, bẫy này không phải để bắt người. Đối phó với mãnh thú, nếu không làm chúng bị thương nặng ngay lập tức, chỉ cần để chúng chạy thoát thì hậu quả sẽ rất khó lường. Nếu chẳng may gặp phải, có khi còn bị ăn thịt ấy chứ.”
Hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Kỳ thật lần trước sau khi ta bắt được con cọp, dược phí của nương ta liền có thể chèo chống một đoạn thời gian, nếu như vận khí tốt lại bắt được, ta liền có thể trả lại bạc cho ngươi."
Sở Vân Lê nhớ tới hình ảnh hắn đẫm máu hôm ấy, không khỏi nhíu mày: "Ta đã nói bạc không cần vội. Ngươi nếu vì vậy mà bị thương, ngược lại ta lại thành tội nhân mất.”
Phùng Thiều An liếc nhìn nàng một cái thật sâu, có vẻ do dự rồi nói: "Ta còn một bộ da hổ, trước kia định tặng cho ngươi xem như tạ lễ. Nếu Chu cô nương không chê, ta sẽ mang đến cho ngươi.”
Sở Vân Lê trầm mặc.
Nếu là một bộ da hổ nguyên vẹn, có thể dễ dàng bán được mấy chục lượng bạc, vậy mà hắn lại mang ra làm lễ vật tạ ơn. Nàng vốn không định nhận, nhưng nghĩ đến Chu phụ đối với mình rất tốt, nếu có bộ da hổ này để ông may áo choàng, hẳn là cũng không tệ.
Suy nghĩ một chút, nàng nói: "Không chê, bất quá sau khi ta nhận tấm da hổ này thì sau này ngươi cũng đừng nhắc đến chuyện trả bạc nữa, coi như là ta cầm mười lượng bạc mua nó, nói đến cùng vẫn là ta chiếm được tiện nghi."
Hai người trò chuyện hồi lâu, bầu không khí dần trở nên hòa hợp. Sở Vân Lê càng hái càng quen tay, ban đầu còn sợ làm hỏng dược liệu, nhưng về sau tốc độ nhanh hơn hẳn.
Đột nhiên, khóe mắt nàng bắt gặp một vệt xanh lướt qua. Trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành, nàng lập tức không chút do dự nhảy lùi về sau, xoay người bỏ chạy.
Động tác của nàng quá nhanh, Phùng Thiều An chỉ kịp thấy nàng bật dậy lùi ra sau một bước thì đã lo lắng tiến lên. Nhưng ngay lúc ấy, nàng đã va vào l*иg ngực hắn.
Hắn theo bản năng kéo nàng ra sau lưng, ánh mắt đề phòng nhìn về phía vị trí nàng vừa ngồi.
Một vệt xanh cực nhanh lướt qua bụi cỏ. Sắc mặt Phùng Thiều An trầm xuống: "Rắn lục, có độc."
Sở Vân Lê tò mò thò đầu ra, nhưng không còn thấy bóng dáng con rắn nữa. Nàng thở phào nhẹ nhõm: "Ta biết loài này."
Nhưng cũng có chút tiếc nuối: "Là dược liệu rất tốt."
Động tĩnh vừa rồi không nhỏ. Mọi người dù đã tản ra hái thuốc, nhưng thực ra vẫn không đi quá xa. Nghe tin có rắn độc, ai nấy vội vã chạy đến.
Điền đại phu nghiêm mặt: "Trời nóng, gặp rắn là chuyện bình thường.”
Ông nhìn về phía Sở Vân Lê: "Ngươi phải cẩn thận. Dược liệu có quý đến đâu thì mạng vẫn quan trọng hơn.”
Từ sau sự cố đó, mọi người cũng không dám đi xa nhau quá. Hái xong một mảnh nhân sâm, trời cũng đã xế chiều. Sau khi ăn chút lương khô mang theo, cả đoàn người bắt đầu xuống núi.
Ngoại trừ việc đυ.ng phải rắn, hôm nay xem như khá thuận lợi, thu hoạch cũng không ít. Trên đường về, tâm trạng Sở Vân Lê vui vẻ hẳn.
Nàng thầm suy nghĩ một lúc, rồi tìm cơ hội dặn dò bọn Xuân Vũ không được nhắc đến chuyện này khi về nhà, tránh để Chu phụ lo lắng.
Còn Phùng Thiều An, từ khi gặp con rắn kia, hắn bỗng trở nên rất trầm mặc. Đột nhiên, hắn hỏi: "Điền đại phu, ngoài rắn ra, còn có thứ gì có thể làm thuốc không? Ta thường xuyên lên núi, nếu gặp thì có thể hái mang về bán cho ngài không?”
Điền đại phu ngày hôm nay cũng rất cao hứng, lập tức vuốt râu, cười kể cho hắn nghe về vài loại dược liệu phổ biến. Phùng Thiều An chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn hỏi thêm vài câu.Khi về đến trấn, trời đã tối. Ở cổng trấn, họ chia tay Điền đại phu. Sở Vân Lê định trở về Chu phủ một mình, nhưng Phùng Thiều An vẫn đi theo.
Trên đường, nàng mấy lần bảo hắn về thôn Tam Nam trước, nhưng hắn đều từ chối: “Đã nhận tạ lễ rồi thì phải đưa người về tận nơi giao lại cho Chu phụ.”
Mặc dù lời này nghe rất có lý, nhưng Sở Vân Lê lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Khi về đến Chu gia, tiền viện vẫn sáng đèn. Chu phụ chắp tay sau lưng đi qua đi lại, vừa thấy Sở Vân Lê bước vào, sắc mặt căng cứng liền dịu xuống.
Giọng ông ôn hòa: “Về rồi à?”
Trong lòng Sở Vân Lê bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Cha, con đã về.”