Hai người không ngừng giao chiến trong đêm tối, đánh nhau vô cùng kịch liệt, đến lúc tách ra, cơ thể cả hai đều đã phủ đầy vết thương.
Hệ thống: [Chủ nhân, tổn thương cơ thể đã đạt 44%, có cần tiến hành chữa trị không?]
Ngay khi Tưởng Mặc chuẩn bị bật chế độ sửa chữa và tiếp tục chiến đấu với Chu Tĩnh thì một tiếng khóc thét chói tai đã thu hút sự chú ý của cậu. Cậu thấy một cô bé khoảng năm, sáu tuổi đang bám vào giàn nóng điều hòa bên ngoài ban công khóc nức nở, bên trong ban công là một zombie nữ mặt mũi dữ tợn đang vươn tay muốn bắt lấy cô bé, mặt và ngực con zombie dính đầy máu tươi, trên răng còn dính những mảnh thịt thừa, rõ ràng là vừa mới ăn no.
Cô bé nước mắt lưng tròng nhìn nó, miệng cứ lẩm bẩm gọi “mẹ ơi”, tiếc là người mẹ hiền từ ngày xưa sẽ không bao giờ đáp lại cô bé nữa.
Tưởng Mặc nhanh chóng hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Người mẹ trẻ này nhiễm vi rút nên biến dị thành zombie, nạn nhân đầu tiên rất có thể là chồng cô ấy, bây giờ cô ấy đang chuẩn bị nuốt chửng cả con gái mình.
Zombie không có suy nghĩ, chỉ có bản năng khát máu, nó hoàn toàn không biết mình đang ăn người thân yêu nhất của mình.
Còn Chu Tĩnh lại nhân lúc Tưởng Mặc mất tập trung, bất ngờ rút ra một tấm thẻ gỗ ném xuống đất, một vầng sáng xanh lam lóe lên, gã lập tức biến mất không thấy tăm hơi.
Tưởng Mặc: “?”
Hệ thống: [Chủ nhân, gã đã sử dụng phù Dịch Chuyển.]
Tưởng Mặc: [Sao lại có cả thứ này? Rốt cuộc gã còn bao nhiêu đạo cụ vậy?]
Hệ thống: [Hết rồi hết rồi, đồ trong gói quà tân thủ của gã dùng gần hết, cái phù Dịch Chuyển đó chắc là đạo cụ cuối cùng của gã rồi…]
Tưởng Mặc buồn bực không nói nên lời, nhưng đây đều là những chuyện không xảy ra trong tuyến thế giới ban đầu, hệ thống cũng không thể lường trước được. Cậu nhắm mắt lại, thở ra một hơi để ổn định tâm trạng rồi mới tiếp tục hỏi hệ thống trong biển ý thức.
Tưởng Mặc: [Có thể định vị được vị trí của gã không?]
Hệ thống: [Có thể. Gã đã dịch chuyển đến Hải Thành.]
Tưởng Mặc: [Hải Thành ở đâu?]
Hệ thống lập tức hiển thị bản đồ điện tử, Tưởng Mặc có thể thấy rõ chấm đỏ đại diện cho Chu Tĩnh đã xuất hiện ở nơi cách xa hàng ngàn cây số.
Lần này Tưởng Mặc hoàn toàn cạn lời. Tuy trong cửa hàng hệ thống cũng có bùa Dịch Chuyển nhưng giá trị lên đến hai trăm điểm tích lũy, dù cậu mua nó để đuổi đến Hải Thành gϊếŧ chết Chu Tĩnh thì cũng không đủ tiền để mua thêm một tấm dịch chuyển về. Đến lúc đó, lỡ như khí vận chi tử xảy ra chuyện gì thì tiểu thế giới vẫn sẽ sụp đổ, nhiệm vụ của cậu sẽ thất bại.
Thôi vậy, dù sao cũng có hệ thống giám sát, Chu Tĩnh chạy trời không khỏi nắng, sớm muộn gì cũng bị cậu xử lý.
Hơn nữa ở đây còn có một cô bé đang chờ cậu cứu…
Tưởng Mặc thở dài bảo hệ thống bắt đầu chữa trị cơ thể.
Hệ thống: [Vâng, bật chức năng sửa chữa cơ thể, trừ mười lăm điểm tích lũy, hai phút sau sửa chữa xong.]
Vết thương trên người Tưởng Mặc nhanh chóng được chữa lành, cùng lúc đó, cậu đã nhanh chóng chạy lên tòa nhà chung cư nơi cô bé đang ở. Cô bé đã treo mình trên ban công khóc lóc được vài phút rồi, nhưng đừng nói là hàng xóm, xung quanh đến một người thò đầu ra xem cũng không có, chắc là đều sợ hãi con zombie trên ban công nhà cô bé.
Khi Tưởng Mặc chạy đến dưới tòa nhà, cậu bị cửa chống trộm chặn lại, trên cửa có lắp hệ thống kiểm soát ra vào điện tử. Không có chìa khóa, cậu đành phải lần lượt bấm chuông cửa của các hộ trong tòa nhà, hy vọng bọn họ có thể giúp mở cửa. Chỉ cần có một hộ nhấn nút mở khóa là cậu có thể vào được tòa nhà này. Nhưng dù cậu bấm thế nào cũng không có ai mở cửa cho cậu, dù có người nhấc máy thì cũng sẽ nhanh chóng cúp máy.
Khi tiếng báo bận lại vang lên trong hệ thống kiểm soát ra vào, cuối cùng Tưởng Mặc không nhịn được nữa, dùng sức phá cửa xông vào. Với sức lực của cậu, phá hỏng một cái khóa cửa chẳng phải việc gì to tát.