“Đợt bệnh truyền nhiễm lần này khá nghiêm trọng.” Phàn Thành nhíu mày.
“Vâng, Tổng giám đốc Phàn, anh mau đeo khẩu trang vào đi.” Vương Nhất Khả lấy ra hai chiếc khẩu trang y tế từ trong túi, đưa cho Phàn Thành.
Phàn Thành tự mình đeo một chiếc, đưa chiếc còn lại cho Tưởng Mặc rồi nói với cậu: “Lát nữa đến siêu thị em đừng có chạy lung tung.”
“Vâng, anh!” Tưởng Mặc ngoan ngoãn đeo khẩu trang, sau khi xuống xe cũng răm rắp đi theo sau anh trai.
Bên trong siêu thị tự phục vụ đã được bố trí xong xuôi, tất cả các kệ hàng đều chất đầy hàng hóa, trông thật lộng lẫy và bắt mắt.
Phàn Thành đi cùng quản lý Đỗ, kiểm tra một lượt các cơ sở vật chất của siêu thị và tình hình hoạt động của tất cả các hệ thống, hài lòng gật đầu.
“Khoảng bao lâu nữa là có thể đưa vào sử dụng?”
“Bất cứ lúc nào cũng được, có thể bắt đầu vận hành thử ngay lập tức.”
“Rất tốt.”
Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng la hét, một người phụ nữ loạng choạng chạy về phía siêu thị tự phục vụ, một người đàn ông mặt đỏ bừng xiêu vẹo đuổi theo sau. Trong tiếng la hét của người phụ nữ, người đàn ông kia đã lao vào đè cô gái xuống đất, cắn một nhát vào cổ cô ấy.
Tiếng da thịt bị xuyên thủng rõ rệt lạ thường, một đám người đều cảm thấy có một luồng hơi lạnh từ trên đỉnh đầu dội xuống, ai nấy đều vô thức nín thở.
“A a a! Cứu mạng!” Người phụ nữ đau đớn la hét, hai tay bất lực đập vào người đàn ông đang đè trên cơ thể mình, nhưng điều đó chỉ càng kích động bản tính hung dữ của gã.
Việc mất máu quá nhanh khiến tiếng kêu cứu của cô gái ngày càng yếu đi. Quản lý Đỗ hét thất thanh: “Trời ơi!”
Ông ta không nghĩ gì, chỉ muốn lao ra ngoài cứu người ngay lập tức.
“Chờ một chút! Quản lý Đỗ!” Tưởng Mặc đưa tay ngăn ông ta lại. Trong tuyến thế giới ban đầu, quản lý Đỗ này đã bị zombie cắn khi chạy ra ngoài cứu người rồi nhiễm bệnh qua đời.
Quản lý Đỗ lập tức quay đầu lại, vội vàng nói: “Cậu hai! Mạng người quan trọng!”
Tưởng Mặc nói: “Ông nhìn kia kìa.”
Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng cậu chỉ.
Không biết từ lúc nào mà bên ngoài siêu thị đã xuất hiện thêm một vài “người” đi đứng lảo đảo như người đàn ông kia, dường như cả đám đã bị tiếng la của người phụ nữ thu hút, vừa tới nơi đã nhắm thẳng mục tiêu vào cô gái kia, chậm rãi tụ về phía đó, bắt đầu cắn xé cơ thể cô ấy.
Da thịt và xương cốt cô gái đều bị mấy “người” này nhai ngấu nghiến, máu bắn tung tóe, người phụ nữ đã không còn hình dạng con người nữa.
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng đẫm máu trước mắt làm cho kinh hãi, không ai ngờ rằng có ngày bọn họ lại tận mắt chứng kiến cảnh người ăn thịt người.
Cảnh tượng máu me trước mắt quá sức chấn động, không biết ai đã kinh hãi thốt lên khiến mấy zombie đang cắn xé người phụ nữ kia ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ. Lòng trắng mắt của chúng đã hoàn toàn bị màu đỏ lấp đầy, còn con ngươi đã biến thành màu đen, chỉ cần nhìn vào mắt bọn chúng là cũng đủ thấy rợn người, huống chi những cái miệng kia còn dính đầy máu tươi, cảnh tượng kinh hoàng đến mức không thể diễn tả bằng lời.
“Gào!”
Mùi máu thịt tươi sống thu hút đám “người” đã biến thành zombie kia. Bọn chúng bỏ lại người phụ nữ đã tắt thở, loạng choạng bước về phía đám người trong siêu thị.
Lúc này Phàn Thành đã nhận ra tình hình không ổn, lập tức ra lệnh: “Đóng cửa! Đóng cửa ngay!”
Quản lý Đỗ run lên bần bật nhưng vẫn nhanh chóng đóng cửa và bấm chuông báo động kết nối với đồn cảnh sát. Chỉ có điều bây giờ khắp nơi đều là cảnh người ăn thịt người hỗn loạn như vậy, đồn cảnh sát còn chưa lo xong thân mình nên bọn họ có báo cảnh sát cũng sẽ không có ai đến.
Xác sống không thể vào được siêu thị, chỉ có thể dùng tay đập vào kính cường lực một cách vô vọng, đôi mắt đỏ ngầu của bọn chúng nhìn chằm chằm những người bên trong, như thể đang nhìn món ngon trên đĩa. Nước dãi đυ.c ngầu chảy xuống cằm tụ lại thành một vũng ẩm ướt ngay trước cửa.