Tưởng Mặc vừa mới về nhà điện thoại đã đổ chuông liên tục, cậu đang xách đồ đạc trên tay nên không nghe máy, điện thoại reo từ cổng lớn đến phòng ngủ mãi không ngừng, Tưởng Mặc đặt đồ lên sô pha rồi mới có thời gian lấy điện thoại ra xem.
Cuộc gọi đến là một số điện thoại xa lạ, Tưởng Mặc do dự một lúc rồi vẫn nhấc máy.
“Alo?”
Một giọng nam trẻ tuổi lập tức sốt ruột gào lên từ đầu dây bên kia: “Phàn Lâm! Cậu không sao là tốt rồi! Khi đó bọn tôi chơi high quá nên không chú ý xe cậu bị lật, cũng may cậu không sao!”
Rõ ràng người này là một trong những người bạn xấu đua xe cùng Phàn Lâm đêm qua. Tối đó xảy ra động tĩnh lớn như vậy, dù là người mù cũng phải phát hiện, thế mà khi đó đám người kia lại có thể để anh ta lại nơi rừng núi hoang vắng, vốn mặc kệ sống chết của anh ta. Hiện giờ sau khi biết anh ta không có việc gì lại vội vàng đến lôi kéo làm quen. Nhưng có lẽ chỉ có người được nuông chiều từ bé đến lớn, vừa đơn thuần lại ngu ngốc không có tâm cơ gì như nguyên chủ mới tin cái cớ ngu ngốc như vậy nhỉ?
Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của người này nhưng cái giá lại là tính mạng của nguyên chủ. Nếu như Tưởng Mặc không xuyên không đến đây thì lúc này Phàn Lâm đã nằm trong nhà tang lễ rồi.
Tưởng Mặc đã xem tuyến thế giới gốc, cậu hiểu rõ rốt cuộc những người này đã suy tính gì, thế là cậu lạnh lùng nói: “Ồ, vậy sao?”
“Đúng vậy!”
Hình như đối phương không nhận ra sự lạnh nhạt của Tưởng Mặc mà chỉ nói tiếp: “Bọn tôi đang chơi ở Tôn Hoàng, cậu có muốn đi cùng không? Bọn tôi bày riêng cho cậu một ván, an ủi cậu đỡ sợ.”
“Ngại quá, chỗ tôi còn có việc, cúp máy trước đây.”
Tưởng Mặc nói xong bèn trực tiếp cúp máy, sau đó nhân tiện chặn số điện thoại.
Còn chưa đến mười ngày nữa là bắt đầu tận thế, hiện giờ thời gian của cậu vô cùng quý giá, cậu cũng lười lãng phí thời gian với đám người không có lòng tốt này.
Đối phương vẫn chưa hết hy vọng, lại đổi số gọi đến mấy lần nhưng đều bị Tưởng Mặc chặn hết.
Buổi tối hôm sau, Tưởng Mặc đi theo Phàn Thành cùng tham gia dạ tiệc từ thiện, cậu còn cố tình làm tóc, vuốt ngược mái tóc mới cắt ngắn ra sau rồi cố định lại, sau đó thay một bộ trang phục chỉnh tề màu trắng. Trang phục được cắt may gọn gàng và thiết kế ôm eo làm tôn lên dáng người tiêu chuẩn của cậu, eo thon chân dài, vành tai được tô điểm một chiếc hoa tai kim cương nho nhỏ tỏa ánh sáng lấp lánh, trông giống một hoàng tử nhỏ chưa trải sự đời, bất kỳ ai trông thấy cũng không thể liên hệ cậu với cậu hai con nhà giàu nổi loạn kiêu ngạo lưu manh trước đây.
Đến cả Vương Nhất Khả chọn bộ quần áo này cho cậu cũng ngây người khi trông thấy cậu. Phải biết rằng trong tủ quần áo của Phàn Lâm trước đây chỉ có trang phục theo phong cách Smart, kết hợp với kiểu tóc trẻ trâu che hơn nửa mặt kia, Vương Nhất Khả thật sự không thể tưởng tượng được hình ảnh anh ta đi theo Phàn Thành cùng xuất hiện tại dạ tiệc từ thiện.
“Ăn diện một chút trông vẫn ra hình dạng con người đấy chứ.”
Tuy lời Phàn Thành nói không xuôi tai, nhưng thực tế có hàm ý khích lệ.
Tưởng Mặc rất hiểu tính tình của anh cả hờ này, cậu không để bụng tươi cười đẩy anh ra cửa.
Dạ tiệc từ thiện được tổ chức trong biệt thự vườn hoa ở nhà Tổng giám đốc Trịnh, khác với sự xa hoa trong tưởng tượng của Tưởng Mặc, chỉnh thể biệt thự đều chọn dùng thiết kế tối giản kết hợp với những cây trồng xinh đẹp trong vườn hoa, khiến người ta có cảm giác tươi mát và thanh nhã.
“Tổng giám đốc Phàn, cậu đến rồi.”
Tổng giám đốc Trịnh là chủ nhân, đang đợi ở chỗ huyền quan thấy Phàn Thành và Tưởng Mặc bước đến bèn cười lên tiếng chào hỏi họ.
“Chào Tổng giám đốc Trịnh.”
Phàn Thành cũng khách sáo lên tiếng chào hỏi ông ta.