Thế giới 1 - Chương 8: Bạo quân

Dáng vẻ một mực muốn ở lại Đường Vương phủ của nàng hoàn toàn không còn là dáng vẻ từng ngấn lệ chờ đợi hỏi hắn khi nào mình mới có thể rời đi lúc trước. Hứa Thiệu theo bản năng chặn lại cánh cửa sổ đang chuẩn bị đóng sầm lại, giọng nói lộ rõ hoảng loạn và nôn nóng: “Quả nhi, ta biết nàng vẫn còn giận dỗi, nhưng nàng không thể tùy hứng như vậy được! Đường Vương sắp bị bệ hạ xử trảm, người trong phủ hắn không ai có thể sống sót! Nàng đã lấy được hổ phù rồi thì đi với ta đi! Ta, cả đời này ta sẽ không phụ ngươi.”

Lời thề son sắt của thiếu niên nóng rực như vậy.

Nhưng Tô Quả lại không chút quan tâm, dùng sức đóng sập cửa sổ lại.

“Ai thèm đi theo ngươi chứ? Nếu ta đã vào Đường Vương phủ, vậy thì sẽ cùng sống cùng chết với Đường Vương phủ.”

Dù sao thì tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ cũng không quá khả quan rồi, hiện tại nàng chỉ muốn làm theo ý mình.

Còn về phần Hứa Thiệu, Tô Quả đã không còn gì để nói.

Nếu được, nàng định trước khi bị Đường Vương gϊếŧ chết, sẽ tìm cơ hội khiến Hứa Thiệu tự tìm chết, báo thù cho nguyên chủ.

Nhưng hôm nay thì chưa được.

Ít nhất… Để nàng đi gặp Đường Vương nói một tiếng trước đã.

Nói với hắn rằng, không phải ai khi đối mặt với đại nạn cũng sẽ quay lưng bỏ chạy, phủi sạch quan hệ với hắn, vứt bỏ hắn rời đi không thèm ngoảnh đầu lại.

Có lẽ, nàng có thể nói hết chuyện Hứa gia và Hứa Thiệu lòng lang dạ thú tham lam hổ phù cho Đường Vương biết trước khi Đường Vương gϊếŧ mình.

Không phải Đường Vương là bạo quân sao?

Vậy thì chắc chắn sau này sẽ đến gϊếŧ chết Hứa Thiệu, vậy cũng coi như là mình mượn đao gϊếŧ người, báo thù cho nguyên chủ đi.

“Quả nhi! Quả nhi!” Cửa sổ bị đập dồn dập như muốn chấn động cả căn phòng. Hơn nữa còn ở lúc tất cả người trong phủ đã bỏ đi, gian phòng thoáng chốc chìm vào yên tĩnh kỳ dị.

Có lẽ cũng cảm nhận được bầu không khí khác thường, Hứa Thiệu do dự một hồi, sợ sẽ rút dây động rừng khiến người của Đường Vương phủ chú ý, cuối cùng chỉ đành bất lực rời đi.

Chỉ đến khi tất cả trở lại yên tĩnh, Tô Quả mới khẽ hít mũi sụt sịt, xoa nhẹ hốc mắt đã đỏ hoe, nhìn cảnh tượng loạn thành một mớ hỗn độn trước mắt.

Lúc nàng tranh chấp với Hứa Thiệu, người trong Đường Vương phủ có thể chạy đều đã sớm chạy hết, phòng ốc từng lộng lẫy xa hoa lúc này chỉ còn lại đống ngổn ngang, đến bàn ghế cũng bị đạp gãy, khắp nơi lộn xộn.

Nàng cũng không có làm chuyện tốn sức dọn dẹp lại như vậy, mà chỉ nhẹ nhàng nhấc chân, bước từng bước tiến đến trước một căn phòng có tấm gương bạc lớn vỡ nửa mặt trong sự im lặng, vô cảm, không có ý định nhúng tay vào việc nàng làm của 002.