Trong lòng Tô Quả đột nhiên dâng lên một nỗi chua xót và bi thương vô hạn.
Cảm xúc này có lẽ không phải cảm xúc của nàng, mà là của nguyên chủ.
Không có người đàn ông nào thật lòng yêu mình sẽ chấp nhận trơ mắt đưa người mình yêu lên giường của một nam nhân khác.
Nếu hắn làm như vậy, vậy đã đủ chứng minh thật ra hắn cũng không thích nàng.
Không cần phải đợi đến khi hắn vứt bỏ nàng để cưới công chúa mới nhìn rõ sự bạc tình và lừa gạt của hắn với nguyên chủ.
Mà ngay từ khi hắn cầu xin nàng, muốn nàng có thể đi hầu hạ người khác để đổi lấy quyền thế, lúc đó cũng đã đủ chứng minh hắn là một tên khốn nạn rồi.
Nếu muốn có được quyền lực, cũng đâu phải chỉ có mỗi con đường hy sinh nữ nhân.
“Quả nhi, nàng vẫn còn giận ta sao? Ta, ta cũng không còn cách nào khác. Cô mẫu, cô mẫu và lục hoàng tử sống ở trong cung khổ sở như vậy, ngươi ở trong cung lâu như vậy chắc cũng biết rõ. Cô mẫu nhìn như sống trong vinh quang, nhưng có bao nhiêu người đều đang chờ đợi bà ấy thất sủng chứ! Tuy bệ hạ sủng người, thì cũng không chịu phong nàng làm hoàng hậu. Mỗi ngày bà ấy đều lo sợ bệ hạ thay lòng đổi dạ, Hứa gia ở trong cung sống như là đi trên băng mỏng đó.”
Thấy ánh mắt vừa đầy xa cách vừa ghét bỏ của Tô Quả, Hứa Thiệu khẽ loạng choạng.
Hắn nhìn Tô Quả đứng bên cửa sổ, cành hoa đón nắng xuân mà nghiêng mình xuống, gương mặt nàng dưới nhành hoa tươi mơn mởn như vậy càng khiến nàng càng thêm rạng rỡ, đáng yêu, thuần khiết.
Hắn mấp máy môi, vội vàng nói: “Ta thật sự là không còn cách nào khác. Nếu Hứa gia ngã, thì lục hoàng tử sẽ không thể đăng cơ, ta và nàng cũng sẽ không có tương lai.” Hắn liều mạng muốn để Tô Quả thấy được mình bất đắc dĩ cỡ nào, một thiếu niên tuấn tú như vậy, lại dùng vẻ mặt chân thành và tha thiết bày tỏ nỗi lòng của mình với một tiểu thϊếp nhỏ bé của Đường Vương phủ. Thế nhưng Tô Quả nhìn hắn, chỉ thấy hắn vô cùng đê tiện.
Lời đầu tiên hắn nói khi nhìn thấy nàng, không phải là hỏi nàng có ổn hay không, cũng chẳng phải đón nàng trở về sau khi Đường Vương phủ suy tàn.
Thứ hắn hỏi nàng lại chính là hổ phù.
Tô Quả lui lại một bước.
Hứa Thiệu kinh ngạc nhìn Tô Quả chậm rãi lùi lại hai bước, sau đó lại tiến lên muốn đóng cửa sổ.
“Nàng đang…”
“Nếu ta đã là tiểu thϊếp của Đường Vương điện hạ, vậy sau này chính là người của Đường Vương phủ.” Tô Quả không chút do dự đi đóng cửa sổ lại. Dưới ánh mắt bất an của thiếu niên, nhìn ánh mắt đau lòng của hắn, lạnh lùng nói: “Đường Vương phủ này không phải chỗ ngươi có thể tự ý đến. Mau cút đi. Từ nay về sau, ngươi cũng đừng đến nữa. Ngươi không có tư cách tùy tiện xông vào Đường Vương phủ.”