Thiếu niên anh tuấn tú sững sờ nhìn Tô Quả.
“Quả nhi?” Hắn cẩn thận nhìn Tô Quả đang đứng bên cửa sổ nhìn mình với ánh mắt chán ghét.
Nàng còn dùng sức hất mạnh tay hắn ra, như thể thấy bẩn còn lấy khăn chà sát tay mình thật mạnh.
Nhìn ánh mắt chán ghét của Tô Quả, hắn chỉ cảm thấy một nỗi đau không tên dâng lên trong lòng.
“Sau này ngươi đừng đến tìm ta nữa. Ta ghét nhất chính là ngươi.”
Tô Quả trừng mắt, đôi mắt quyến rũ lộ rõ phẫn nộ, lớn tiếng nói với Hứa Thiệu.
Nàng không cách nào quên được kết cục đời trước của Tô Quả.
Khi Đường Vương bị liệt nằm trên giường, thì đã chẳng còn chút giá trị gì. Hoàng đế và Hứa quý phi vội vã đoạt lấy hổ phù trong tay Đường Vương. Chính ngay trước khi bị nhốt lại trong phủ Đường Vương, Tô Quả lại thoát được ra ngoài và đoàn tụ với Hứa Thiệu, nhưng vì không thể quay lại phủ Đường Vương, nên là nàng cũng trở nên vô dụng.
Hứa quý phi thì chẳng thèm mảy may để ý đến sống chết của một cung nữ, nhưng khi nghe nói cháu trai mà bà ta coi trọng nhất, sau này sẽ là phụ tá đắc lực của lục hoàng tử khi lên ngôi lại có tình cảm với Tô Quả, bà ta không chút do dự mà độc chết nàng.
Tô Quả chạy khỏi phủ Đường Vương, cứ nghĩ sẽ được sớm chiều bên nhau với Hứa Thiệu, nhưng cuối cùng thứ nàng nhận được lại chỉ là một ly rượu độc.
Khi nàng bị ép uống rượu độc, giãy giụa trong đau đớn vì chất độc phát tác, thì cùng lúc đó Hứa Thiệu lại đang bận nghênh cưới công chúa cao quý mỹ lệ làm tân nương.
Hắn hoàn toàn không bận tâm đến những lời thề non hẹn biển với tiểu cung nữ vì hắn mà cam tâm làm tiểu thϊếp cho một nam nhân khác.
Ngược lại mà ôm lấy công chúa có thể mang đến vinh quang và quyền thế cho bản thân, hắn trở thành phò mã, sau này sẽ sống cuộc đời gọi gió hô mưa.
Tô Quả nhìn Hứa Thiệu vẫn đang dùng ánh mắt mờ mịt, tủi thân nhìn mình, trong lòng chỉ cảm thấy tràn ngập sự ghê tởm đối với hắn.
“Nàng làm sao vậy?” Hứa Thiệu nhìn Tô Quả từ đầu đến cuối không hề nở nụ cười ngọt ngào và ánh mắt tràn đầy yêu thương khi đối diện với mình. Trong khoảnh khắc đó, hắn không khỏi nhớ lại ánh mắt đã từng mỗi lần nhìn mình đều lộ ra chờ mong, yêu mến, ở nơi xa vì hắn mà chịu đủ mọi ủy khuất, sẵn sàng hy sinh tất cả.
Hắn ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu mình đã làm sai điều gì. Nhưng Tô Quả chỉ nhìn hắn nói: “Ta không sao cả. Ta chỉ là ghét ngươi thôi.” Nàng cảm thấy tất cả những gì nguyên chủ từng hy sinh cho Hứa Thiệu đều không đáng. Nàng đã hy sinh tất cả, làm hết thảy những gì mình có chỉ mong giúp hắn thực hiện được lý tưởng, khiến hắn vui vẻ.
Cho dù nàng có ngốc cách mấy, nhưng cũng hiểu một đạo lý.
“Ngươi luôn miệng nói yêu ta. Nhưng một nam nhân chân chính, một người thật lòng yêu một nữ nhân, làm sao có thể nỡ lòng để nàng đi hầu hạ một nam nhân khác chứ.”