Tô Quả nhìn hệ thống thông minh lanh lợi của mình, cắn cắn khóe môi đỏ mọng của mình, rất lâu vẫn không nói gì.
002: “Còn không chạy mau? Chờ chết à?”
Sau khi Đường Vương quật khởi trở lại, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, 002 chưa từng thấy hắn mềm lòng bao giờ.
Hắn xoay giáo thẳng tay gϊếŧ vua đoạt ngôi, sau khi đăng cơ liền thanh trừng vô số người, máu chảy thành sông.
Gặp phải một bạo quân tương lai tàn nhẫn độc ác như vậy, không chạy thì chẳng lẽ đợi bị hắn gϊếŧ để tế đao sao?
002 không muốn mang danh dẫn dắt ra một ký chủ không đạt chuẩn, làm ảnh hưởng đến đánh giá thành tích hoàn thành nhiệm vụ 100% trong giới hệ thống của nó.
Nó vốn là hệ thống tinh anh chưa từng có khuyết điểm, luôn đứng trong top mười của năm đó!
Trong ánh mắt khẩn trương của 002, Tô Quả cúi đầu nhìn đôi tay trắng nõn nhỏ nhắn của mình, bỗng nhiên hỏi: … Đường Vương bị liệt nằm trên giường, bệ hạ có sai thái y đến khám cho ngài ấy không?”
002 lắc đầu.
Hoàng đế kiêng dè trưởng tử công cao lấn chủ, lại thương yêu lục hoàng tử do Hứa quý phi sinh ra, sao có thể cho thái y tới chữa trị cho Đường Vương, để hắn có cơ hội xoay người chứ?
Tô Quả cảm thấy trong lòng có chút chua xót.
Bị mọi người ruồng bỏ, bị tất cả xa lánh, chỉ có thể bất lực nằm trên giường không thể cử động, nhìn từng người từng người rời khỏi mình, vậy sẽ đau lòng nhiều cỡ nào nha.
Nàng không muốn ngay lúc này, vì mạng sống mà cũng bỏ mặc hắn.
Cho dù bây giờ trong lòng Đường Vương đã tràn đầy oán hận, nàng cũng không thể tiếp tục sưởi ấm trái tim hắn nữa, nếu nhiệm vụ đã không thể hoàn thành… vậy trước khi thế giới này kết thúc, nàng cũng không muốn vứt bỏ hắn.
Tô Quả nói: “Ta muốn ở lại.”
002:?
Ngay lúc 002 còn đang lo lắng não “cục bông xù” này bị úng nước, đột nhiên ngoài cửa sổ, một thiếu niên tuấn tú cao ráo từ hướng bên cạnh bước nhanh tới.
Hắn vừa nhìn thấy Tô Quả, ánh mắt liền sáng lên, mấy bước đã đến trước cửa sổ, từ ngoài đưa tay nắm lấy tay Tô Quả, trong mắt mang theo vài phần thương xót và lo lắng.
“Quả nhi.” Hắn thấy Tô Quả mờ mịt nhìn mình, trong lòng mềm nhũn, ánh mắt dịu dàng hơn vài phần, nhưng âm thanh lại nhanh chóng hạ thấp, vội hỏi: “Nàng lấy được hổ phù trong tay Đường Vương chưa?”
Tô Quả sững người, nhìn thiếu niên cẩm y tuấn tú trước mặt, nhìn ánh mắt lo âu và quan tâm của hắn, lại nhớ tới sau này hắn sẽ đối xử với “Tô Quả” thế nào, trong lòng dâng lên căm hận.
Nàng phun nước bọt vào mặt hắn.
“Phi!”