Không ngờ là, Tô Quả vào phủ Đường Vương chưa bao lâu, còn chưa gặp hắn, thì nghe tin Đường Vương ngã ngựa trọng thương nơi biên ải, lại thêm man tộc tập kích, một nửa đại quân tan rã, vô số võ tướng trung thành tử trận sa trường, thi cốt cũng không còn, đến thi thể cũng bị man tộc cướp đi, trở thành chiến lợi phẩm để người man tộc khoe khoang.
Đường Vương được cứu, từ ngàn dặm xa xôi được đưa về kinh thành, nhưng cũng đã bị liệt nửa người, hoàn toàn trở thành phế nhân, không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.
Chiến thần từng đứng trên vạn người ngày xưa, nay từ mây cao ngã xuống, ngã vào bùn đất bụi bặm. Vậy mà, khi hắn trở lại kinh thành, nhận được không những không phải là an ủi hay đau lòng của phụ hoàng, mà ngược lại là sự vội vã muốn xử lý trưởng tử của hoàng đế, mắng hắn bại trận làm mất uy nghiêm của triều đình, tổn hại binh lực khiến triều đình mất mặt.
Từng trận buộc tội như tuyết rơi, dồn dập trút lên án thư của hoàng đế.
Tựa như bao chiến công bảo vệ thiên hạ suốt hơn mười mấy năm qua, chỉ vì một lần thất bại mà tan thành mây khói.
Đường Vương không còn là người có công trong miệng hoàng đế và triều thần nữa, ngược lại là kẻ tội ác tày trời, không bị nghiêm trị thì lòng dân bất an.
Chỉ sau một đêm, phủ Đường Vương từng quyền thế hiển hách chìm trong bóng tối. Ý chỉ trừng phạt của hoàng đế từ trong cung liên tiếp đưa tới phủ Đường Vương.
Đường Vương bị tước bỏ toàn bộ chức vị, bị giam lỏng trong phủ, chờ ngày xử tội.
Người trong phủ Đường Vương hoảng loạn, đám hạ nhân lần lượt bỏ trốn khỏi phủ Đường Vương đã mất đi quyền lực, sợ tai họa ập tới thì chính mình cũng không thể trốn được.
Tô Quả đọc đến đây, chợt không khỏi hơi run rẩy, hỏi quả cầu ánh sáng 002: “Tiểu nhị ca, phải sưởi ấm là nói trái tim của Đường Vương sao?”
002 khẽ rên một tiếng, cảm xúc lần đầu có chút thay đổi: “Không đúng, thời gian có chút không đúng.”
Tô Quả nghiêng nghiêng đầu nhỏ, chiếc trâm thủy tinh lấp lánh trên tóc khẽ đung đưa.
Nhìn vẻ mặt mờ mịt của nàng, 002 đã không còn hy vọng gì với chỉ số thông minh của nàng nữa rồi, đành cúi đầu nhận mệnh, sau khi trầm ngâm một lúc lâu, rồi nghiêm túc nói: “Thời gian đúng ra phải là lúc Đường Vương còn ở trong quân, ngươi ngàn dặm xa xôi đến chăm sóc hắn, không ngại khổ, không ngại cực, lúc đó mới có thể sưởi ấm được trái tim hắn.”
Bây giờ thì ấm cái nỗi gì nữa?
Đường Vương đã bị hoàng đế và triều thần vứt bỏ, ngay cả phủ đệ cũng cây đổ bầy khỉ tan, hắn cũng đã hoàn toàn hắc hoá luôn rồi.
Nghĩ tới phong ba mưa máu Đường Vương gây ra sau này, 002 trầm mặc rất lâu, sau đó đưa ra đề nghị giữ mạng cho Tô Quả: “Cầm theo vàng bạc, chạy ngay đi.”