Tô Quả ngơ ngác đứng trong một căn phòng xa hoa rộng lớn, hoang mang nhìn quanh.
Hoa văn trạm trổ tinh xảo, vô cùng lộng lẫy.
Nhưng vào thời khắc này, căn phòng lộng lẫy ấy lại là một cảnh tượng hỗn loạn khiến người ta cảm giác bất an.
Mọi người đều chạy trốn tán loạn, quần áo xộc xệch cũng không kịp chỉnh đốn, trên mặt đều là sợ hãi, trên tay ai cũng ôm bọc tay nải lớn.
Tay nải không được buộc kín, bên trong lộ ra một ít vàng bạc với vài món đồ quý giá.
Cả trong lẫn ngoài phòng còn vang lên tiếng kêu khóc lo lắng của đám hạ nhân, tất cả đều vội vã hướng tới lối ra mà chạy.
Tô Quả ngơ ngác chớp mắt.
Nàng cúi đầu nhìn y phục trên người mình, một bộ váy áo vô cùng lộng lẫy, trên người còn phảng phất hương thơm nhẹ, ôm lấy cơ thể mềm mại, lộ ra chút yêu kiều quyến rũ.
“Cô nương, người còn đứng ngẩn ra làm gì, không mau chạy đi!”
Sau lưng nàng, một nha hoàn hoảng loạn dùng sức đẩy vai Tô Quả một cái.
Tô Quả loạng choạng hai bước, suýt chút nữa ngã xuống đất.
“Ta…” Nàng vừa quay đầu định nói gì đó thì nha hoàn vừa nhắc nhở nàng kia đã xoay người chạy mất, không còn bóng dáng từ lâu rồi. Trong chốc lát, Tô Quả đứng giữa căn phòng hỗn loạn như vừa xảy ra sự cố, nhìn cảnh mọi người vội vã chạy trốn khỏi nơi xa hoa này, chớp mắt mấy cái, hơi bất an tìm một góc chui rúc vào.
Từ khung cửa sổ bằng gỗ đỏ khắc hoa mở toang nhìn ra ngoài, có thể thấy dường như ai ai cũng đang chạy thoát khỏi phủ đệ xa hoa này. Tuy nàng vốn không được thông minh cho lắm, nhưng nhìn cảnh tượng này cũng hiểu được hẳn là trong phủ này xảy ra chuyện gì đó, nên đám người hầu mới đều đang liều mạng mà chạy khỏi đây.
Tô Quả cảm thấy bọn họ còn dại hơn cả nàng.
Làm người hầu trong phủ thế này, khế ước bán thân phần lớn đều nằm trong tay chủ nhân.
Dù có chạy, thì khế ước bán thân vẫn còn đó, sống chết vinh nhục đều gắn liền với chủ nhân. Tai họa tới, chạy trốn thì có ích gì chứ?
Nàng dựa vào khung cửa sổ khẽ thở dài một hơi, cúi đầu nhìn y phục tinh xảo trên người, còn có chiếc vòng vàng tinh xảo xinh đẹp trên cổ tay, chỉ cảm thấy thân phận cơ thể này hẳn là cũng rất cao quý.
Nhưng vừa mới đến thế giới này, Tô Quả vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Tiểu nhị ca.”
Một quả cầu ánh sáng xuất hiện trước mặt nàng, nghiêm túc nói: “Ký chủ, xin hãy gọi ta là 002.”
Tô Quả: “Được thôi, tiểu nhị ca.”
002: … Đây đúng là ký chủ rác rưởi nhất mà nó từng mang theo.