Thế giới 1 - Chương 7: Trừ mỹ mạo chỉ có hai bàn tay trắng

“Tại sao các người lại ngăn cản tôi và Thiến Thiến ở bên nhau?”

Người đàn ông gào lên, con dao trong tay vung loạn, ánh mắt đỏ ngầu.

Tằng Thiến đã sớm sợ đến phát khóc. Người đại diện của cô chỉ biết sốt ruột khuyên giải:

“Anh… anh đừng kích động, bình tĩnh lại trước đã!”

Bạch Tửu nghiêng người hỏi Lan tỷ bên cạnh:

“Đây là bạn trai cũ của Tằng Thiến à?”

“Là fan cuồng của cô ta.”

Lan tỷ đúng là người từng trải, nét mặt không hề thay đổi.

“Làm người của công chúng, luôn có vài kẻ biếи ŧɦái nghĩ rằng thần tượng mình hâm mộ phải thuộc về mình.”

Cũng lúc đó, một người đàn ông cao gầy bước vào từ cửa lớn. Anh ta mặc áo khoác đen trắng xen kẽ, trên ngực in hình một con chim Trọng Minh trông như đồng phục của một đội nào đó. Vì cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra, chẳng ai để ý đến anh ta. Người đàn ông chỉ thản nhiên uống một ngụm trà sữa trong tay.

“Cầu xin anh… tha cho tôi…”

Tằng Thiến khóc không ra hơi. Cô thật không ngờ, vừa thay đồ xong chuẩn bị rời đi lại gặp phải một kẻ biếи ŧɦái.

“Thiến Thiến, em là của anh. Anh sẽ đưa em về nhà… Chúng ta sẽ sinh con.”

Khuôn mặt hắn méo mó, nụ cười thỏa mãn đến ghê tởm.

Tằng Thiến càng khóc dữ dội hơn.

Bạch Tửu thấy tiếng khóc ấy thật phiền.

Lan tỷ quay lại, liền thấy cô nhặt một sợi dây thừng dưới đất, luồn qua lan can tầng hai. Cô còn kéo thử mấy cái xem có chắc không.

Lan tỷ cau mày hỏi:

“Cô định làm gì vậy?”

“Là một y giả, phải có lòng từ bi.” Bạch Tửu mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa ý trêu chọc.

Lan tỷ nghe mà chẳng hiểu gì.

Tên biếи ŧɦái kề dao lên cổ Tằng Thiến, kéo cô về phía cửa. Khi nhìn thấy phía trước có một người đàn ông đang uống trà sữa, hắn bực bội quát:

“Tránh ra!”

Người đàn ông rũ mắt xuống, tóc hơi che khuất ánh nhìn. Trông anh ta dửng dưng, như chẳng có gì trên đời khiến mình bận tâm. Trong mắt chỉ là một màu trống rỗng, lạnh nhạt.

Cho đến khi trong tầm mắt anh ta xuất hiện một vệt trắng từ trên trời giáng xuống.

Bạch Tửu nhảy từ tầng hai xuống. Vạt áo tung bay, bóng dáng cô linh hoạt như chim sà xuống. Không ai còn để ý việc trong tay cô vẫn nắm sợi dây.

Tên biếи ŧɦái còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã có người vỗ vai hắn từ phía sau.

“Chào nhé.”

Hắn theo phản xạ quay đầu lại. Ngay lập tức, cánh tay cầm dao bị vặn ngược, con dao rơi xuống đất. Tằng Thiến ngã ngồi xuống, còn hắn thì chưa kịp kêu đau đã thấy cổ bị quấn chặt bằng sợi dây thừng.

Cô gái giữ đầu dây còn lại lập tức chạy về hướng ngược lại, mượn lan can tầng hai làm điểm tựa. Giống như một ròng rọc, tên biếи ŧɦái kia bị kéo bổng lên giữa không trung. Hắn nắm chặt sợi dây nơi cổ, không thốt ra nổi một tiếng, chỉ cảm thấy cổ sắp đứt lìa.

Đột nhiên, “bụp” một tiếng, dây thừng đứt. Tên biếи ŧɦái rơi thẳng xuống đất, bị bảo vệ nhanh chóng khống chế.

“Cũng không chắc lắm nhỉ.”

Bạch Tửu phủi tay, vẻ hứng khởi giảm bớt. Cô bước đến bên Tằng Thiến, cúi người đưa tay ra, cười dịu dàng.

“Được rồi, đừng khóc nữa. Con gái mà, cười lên mới xinh.”

Tằng Thiến ngây người nắm lấy tay cô đứng dậy, lại thấy Bạch Tửu dùng tay áo lau nước mắt cho mình. Cô bỗng khựng lại, khuôn mặt đỏ bừng lên không kiểm soát.

Bạch Tửu là người có lòng tốt, chỉ là lòng tốt ấy đôi khi đặt sai chỗ nhất là khi đối diện với con gái.

“Bạch Tửu!”

Lan tỷ tức giận xông tới.

“Cô lại nhảy lầu, lại còn trói người! Cô nghĩ mình là diễn viên đóng thế hả?”

Bạch Tửu bị tiếng quát lớn làm cho giật mình. Người đại diện của Tằng Thiến vội chạy đến đỡ cô ấy, trong khi Lan tỷ kéo Bạch Tửu đi để “tính sổ”.

Ngô Xuyên cũng chạy xuống, lo lắng hỏi người đàn ông vẫn đứng nguyên chỗ cũ:

“Kỳ Phụng, anh không sao chứ?”

Người đàn ông thản nhiên uống hết ngụm trà sữa cuối cùng rồi mới nói:

“Cô ấy…”

Ngô Xuyên nhìn theo ánh mắt anh ta, chỉ thấy cô gái mặc bộ đồ trắng đang đứng kia. Trong lòng anh ta thầm gật đầu, cô gái này thật sự vừa đẹp vừa ngầu.

Không chỉ Vưu An trên tầng hai phấn khích, mà ngay cả Kỳ Phụng, người vốn chẳng hứng thú với bất cứ ai, cũng không khỏi ánh lên vẻ chú ý.

Lần đầu tiên, có người khiến Kỳ Phụng phải để tâm.

Ngô Xuyên vui vẻ nói:

“Kỳ Phụng, nếu anh có hứng thú với cô ấy thì…”

“Cô ấy khỏe thật.”

Ngô Xuyên chưa kịp nói hết câu thì bị giọng nói chậm rãi của Kỳ Phụng cắt ngang.

Ngô Xuyên: “…”

Đại ca, điểm chú ý của anh có phải hơi sai rồi không?