Ba ruột ngày mai phải phẫu thuật, buổi tối lại bắt gặp chồng nɠɵạı ŧìиɧ… thảo nào cô không chịu nổi cú sốc mà ngất đi.
Thấy vẻ mặt anh không ổn, Tưởng Tinh Vọng hỏi: “Sao vậy? Sao Kiều Kiều lại ở cùng cậu?”
Hơn nữa trông cô như vừa khóc xong.
Hai người nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy đối phương quá mức quan tâm đến Cố Kiều Kiều.
Lục Trầm Dịch lấy chiếc điện thoại vừa bị Cố Kiều Kiều làm rơi ra, màn hình đã vỡ nhưng vẫn sử dụng được.
Anh đưa đoạn video giám sát mà mình vừa xem cùng Cố Kiều Kiều cho Tưởng Tinh Vọng xem một lần.
Tưởng Tinh Vọng im lặng không nói, nhưng vẻ mặt lại lạnh đi, nếu người trong bệnh viện của anh nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc, bác sĩ Tưởng vốn luôn ôn hòa, điềm đạm lại có mặt này.
Nắm đấm siết chặt rồi buông ra, Tưởng Tinh Vọng không chút biểu cảm uống một ngụm nước, cố gắng kìm nén sự hung hăng trong lòng.
Khoảnh khắc này anh đã quyết định, vì Mặc Vân Đình không biết trân trọng Cố Kiều Kiều, vậy thì đừng trách anh không màng đến tình nghĩa anh em nữa.
Người mà hắn không trân trọng, cứ để người anh em tốt là anh đây giúp hắn trân trọng.
Tưởng Tinh Vọng lại uống thêm một ngụm nước, cụp mắt xuống, che đi ánh sáng tối tăm trong mắt.
Cũng là đàn ông, Lục Trầm Dịch mơ hồ nhận ra điều gì đó, nhưng không hiểu sao anh lại không nói gì.
Hai người đều mang tâm sự riêng, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Cố Kiều Kiều nhìn biểu cảm của hai người được 888 truyền trực tiếp cho cô, trên khuôn mặt vùi trong chăn của cô lộ ra một nụ cười.
“Anh Vân Đình… anh Vân Đình…”
“Tại sao…”
“Ô ô ô em khó chịu quá… tim em đau quá…”
Cố Kiều Kiều nhíu chặt mày, có lẽ vì quá khó chịu, nước mắt không ngừng chảy ra nơi khóe mắt, miệng cô vẫn còn lẩm bẩm tên Mặc Vân Đình.
Tưởng Tinh Vọng lập tức đứng dậy đi đến bên giường, kéo chăn xuống, ngồi xổm xuống dùng khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Nhìn Cố Kiều Kiều như vậy, Tưởng Tinh Vọng chỉ cảm thấy lòng mình đau xót vô cùng.
Anh giúp cô gạt những sợi tóc bị mồ hôi làm ướt sang một bên, dịu dàng nói nhỏ: “Không sao đâu Kiều Kiều, ngủ một giấc là khỏe thôi. Không khó chịu nữa, không sao đâu, không sao đâu.”
Cố Kiều Kiều vừa cầu xin như nói mớ: “Đừng bỏ em đi…”, vừa đưa tay ra nắm lấy tay Tưởng Tinh Vọng.
Cô còn dùng cánh tay ôm lấy cổ anh.
“Em sợ lắm… ngủ cùng em được không…”
Tưởng Tinh Vọng nhìn Cố Kiều Kiều đang nhắm chặt mắt, vẻ mặt đầy đau khổ, ánh mắt phức tạp, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô rồi nói: “Được.”