[Ký chủ, cô đã nghĩ kỹ muốn vào bộ phận nào chưa?] 88537 lắc lắc thân hình lông xù mềm mại tròn trịa của mình, ngẩng cái đầu nhỏ xíu lên, đôi mắt nhỏ như hạt mè ánh lên vẻ kiêu ngạo khi nhìn chăm chú vào Kỷ Huyên.
Đối diện với bảng chọn bộ phận, ánh mắt Kỷ Huyên lướt qua một loạt danh mục như pháo hôi, quần chúng qua đường, người công cụ, bạch nguyệt quang, nữ chính ngược văn… Cuối cùng dừng lại ở mục nữ phụ ác độc, rồi không chút do dự chọn luôn.
Người ta thường nói làm người tốt thì khó, vậy làm người xấu chẳng phải dễ hơn à?
Kỷ Huyên nghĩ vậy, trên mặt cũng hiện lên nụ cười thoải mái.
Chỉ là khi 88537 thấy cô chọn mục đó, trên cái đầu tròn vo như chim cút hiện rõ vẻ do dự: [Ký chủ, cô chắc chắn muốn chọn nữ phụ ác độc à? Phải biết rằng mấy người đó thường không có kết cục tốt đâu.]
"Ừ! Tôi rất chắc chắn!" Kỷ Huyên nở nụ cười rạng rỡ, kiên định gật đầu.
Thấy ký chủ đã quyết tâm, 88537 cũng không tiện nói thêm gì nữa. Dù sao ai cũng là nhân viên của cục xuyên nhanh, nó chỉ là một hệ thống phụ trợ, làm hệ thống thì phải có giác ngộ của hệ thống.
[Đinh! Ký chủ Kỷ Huyên đã ghi danh thành công vào bộ phận nữ phụ ác độc. Bắt đầu rút thăm nhiệm vụ…]
[Đinh! Rút thăm nhiệm vụ thành công…]
[Đinh! Đang đưa vào thế giới nhỏ…]
Cùng với ba tiếng đinh liên tiếp, Kỷ Huyên cảm thấy trước mắt mình mờ đi, vô số đóa hoa nở rộ trong tầm nhìn như đang nhìn vào một ống kính vạn hoa đầy màu sắc, bên tai là giọng máy lạnh lùng của hệ thống.
Đến khi cô hoàn hồn lại, thì đã đứng trong một khung cảnh xa lạ. Bên tai là tiếng ồn ào náo nhiệt và âm thanh trò chuyện.
Ở hành lang rộng rãi, một nhóm nam nữ thanh thiếu niên đang tụ lại. Trên mặt ai nấy đều là nụ cười ngông cuồng và chế nhạo.
Phía trước họ, một thiếu niên đeo kính gọng đen đang bị người khác đẩy tới xô lui, chửi bới. Thi thoảng trên người lại xuất hiện thêm vài dấu giày.
Hắn cúi thấp đầu, phần tóc mái dài che gần hết khuôn mặt, cả người toát lên vẻ trầm mặc và âm u.
Đối mặt với sự sỉ nhục và bắt nạt của đám người kia, hắn chỉ lặng lẽ chịu đựng. Đừng nói phản kháng, ngay cả mí mắt cũng chẳng nhúc nhích.
Chẳng mấy chốc, cả người hắn bị đẩy ngã xuống đất, người co lại như một quả bóng nhỏ, thành thạo che chắn những chỗ yếu hại, lặng lẽ chờ đợi đợt hành hạ tiếp theo.
Đây là một cảnh bắt nạt?
Kỷ Huyên chớp mắt, bắt đầu âm thầm tiếp nhận kịch bản và ký ức của nhân vật.
Rất nhanh, cô đã hiểu rõ thân phận của mình và người đang bị bắt nạt trước mặt.