Thế giới 1: Người cha thanh niên trí thức - Chương 27

Đến lúc đó, bộ giáo dục sẽ phần nào chú ý hơn đến những trường tiểu học công xã có hoàn cảnh dạy học không mấy lạc quan này, trường có thể có thêm vài suất giáo viên biên chế, tăng tinh thần giảng dạy của thầy cô. Người lớn trong làng thấy được hy vọng cho con cái đi học, sẽ chẳng cần họ phải đi từng nhà khuyên bảo nữa, tự nhiên sẽ đưa con đến trường.

Bọn trẻ trong làng, tương lai chưa chắc đã phải bó buộc mãi trong mảnh đất bùn này. Ngô Trí Dũng tôn trọng những người nông dân vất vả nhưng ông ấy càng hy vọng những đứa trẻ này có cơ hội ra ngoài nhìn ngắm, bay cao bay xa hơn.

Để Vương Phương Phương dạy lớp của Sở Ni suốt một tháng thật sự là lãng phí. Nhưng năng lực của Vương Phương Phương thì càng chẳng đủ sức đảm đương lớp học khối trên.

Ngô Trí Dũng hoàn toàn không nghĩ đến chuyện hỏi ý kiến Vương Phương Phương. Trong mắt ông ấy, giao cho cô ta chẳng việc gì làm mà vẫn có tên hưởng lương, thuần túy là cô ta chiếm lợi rồi, có gì mà phải bất mãn chứ.



“Cha ơi, hôm nay con thật sự vui lắm.”

Túc Minh Thành ngồi ở giá sau xe, hai cái chân nhỏ gầy gò đung đưa phía sau, má áp vào lưng cha, bật ra tiếng cười khúc khích.

“Ngồi yên, đừng có động.”

Túc Ngạo Bạch nhắc nhở một câu. Dù không nhìn thấy mặt con nhưng hắn vẫn cảm nhận được niềm vui trong lòng nó.

Hôm nay, dưới sự phối hợp của cha, nó đã cho tất cả mọi người biết, gia đình bọn họ vẫn rất tốt đẹp.

Túc Ngạo Bạch cảm nhận bầu không khí tràn ngập vui vẻ, còn chưa kịp hòa cùng niềm vui thì vì cơ thể Túc Minh Thành cứ lắc lư phía sau, hắn không kìm được tay lái, cả người lẫn xe đều ngã xuống mương.

May mà mương nhỏ chẳng có bao nhiêu nước, bùn đất mềm nhão chỉ làm bẩn quần áo phía bị dính, ngược lại còn bảo vệ người và xe không bị hỏng.

Túc Ngạo Bạch hết cười nổi, liền đánh hai cái vào mông thằng nhóc quậy phá kia.

Túc Minh Thành: …

Nhìn bộ dạng cái cậu bé lần đầu gặp mặt còn ra vẻ kiêu ngạo giờ lại hiện ra vẻ “dám giận mà không dám nói”, gương mặt nhỏ còn dính mấy vệt bùn, đôi mắt tròn xoe, chẳng còn nét lanh lợi hằng ngày, mà ngược lại trông ngốc nghếch đáng yêu.

Tâm trạng Túc Ngạo Bạch lại vui vẻ trở lại. Quả nhiên, làm cha chính là điều tuyệt vời nhất.

Hai cha con lếch thếch về nhà, tự nhiên khiến Tưởng Liên Mai lo lắng. Biết được là chồng không cẩn thận đi xe đạp ngã xuống mương, cô cũng chẳng nói nhiều, chỉ dặn sau này Túc Ngạo Bạch phải cẩn thận hơn.

Túc Minh Thành ngoan ngoãn đi sau lưng cha, lén đưa cho cha một ánh mắt cảm kích.

Thực ra nguyên nhân xe đổ phần lớn vẫn là do thằng bé nghịch ngợm ở ghế sau. Nếu để mẹ biết, chắc chắn không tránh khỏi một trận càm ràm, thậm chí còn có khi được “tặng” thêm món măng xào thịt.

Nhưng cha nó nghĩa khí lắm, không tố giác nó. Đặt vào thời chiến kháng Nhật năm nào, cha và nó chắc chắn là những đồng đội cách mạng thân thiết nhất.

“Trong sọt xe có đồ anh mua về, hai chai rượu Lương Sơn với hai hộp bánh đậu xanh là chuẩn bị để biếu người khác, em lấy riêng ra cho anh. Còn lại là mua cho nhà mình, em sắp xếp lại đi.”

Túc Ngạo Bạch chỉ đơn giản rửa sạch người qua loa bằng nước giếng, rồi vội vàng trở về phòng.

Hắn không kìm được lấy từ trong không gian ra mấy quyển sách bài tập tiểu học để xem.

Quả đúng như hắn đoán, nội dung mỗi quyển đều không giống nhau. Một trăm quyển sách bài tập, phân theo các môn học và từng khối lớp khác nhau, trong khi vẫn phù hợp với không khí dạy học hiện tại thì nội dung đã được mở rộng thêm, độ khó cũng được nâng cao hơn.

Túc Ngạo Bạch ở nhiều đời trước đều là người hiện đại, mỗi đời đều trải qua giáo dục tinh anh nghiêm khắc. Với tầm mắt của hắn mà xét, mấy cuốn sách bài tập này vẫn còn có chỗ chưa đủ. Nhưng xét trong hoàn cảnh giáo dục hiện tại, thì một trăm cuốn này, quyển nào cũng là tinh phẩm.

Hắn có ký ức của nguyên chủ. Vị thầy giáo vốn đã được Ngô Trí Dũng khen ngợi là rất xuất sắc thật ra cũng chưa từng qua đào tạo chuyên nghiệp, trình độ dạy học cũng không tính là xuất sắc. Nhưng có những giáo trình này làm trợ lực, cộng thêm bản lĩnh của Túc Ngạo Bạch, hắn hoàn toàn tự tin sẽ dạy tốt những học sinh ấy.

Túc Ngạo Bạch lấy ra mấy quyển sách phụ đạo dành cho trình độ lớp 3, Túc Minh Thành 6 tuổi nhập học, tháng chín năm nay vừa khéo lên lớp 3.

Ngoài ra, hắn còn lấy ra mấy quyển sách giáo khoa lớp 1 và lớp 2, một là có thể giúp con trai củng cố lại kiến thức cũ, hai là hắn cũng muốn đổi một kiểu dạy mới cho học sinh lớp 1 và lớp 2 mà hắn đang phụ trách.

Hệ thống làm việc quả thật nghiêm ngặt, một trăm quyển sách đều là bản viết tay, nét chữ so với nguyên thân thì ngay ngắn hơn chút, tựa như chính hắn từng nét từng chữ biên soạn ra tập ghi chép giảng dạy vậy.

Cho dù hắn mang cả trăm quyển sách phụ đạo này ra ngoài, cũng sẽ không khiến người khác chú ý, chỉ nghĩ rằng đây là tài liệu mà hắn làm thầy giáo bao năm dốc lòng biên soạn ra.

Có điều, dù thế Túc Ngạo Bạch cũng không mù quáng tin tưởng hệ thống.

Hắn lật xem mấy quyển sách phụ đạo vừa lấy ra, kết hợp với kinh nghiệm dạy học nhiều năm của nguyên thân, cầm bút lên sửa sửa vẽ vẽ trong vở, cố gắng biên soạn cho nội dung càng thêm hoàn thiện.