Thế giới 1: Người cha thanh niên trí thức - Chương 26

Túc Minh Thành tức đến giậm chân, ngực phồng căng như con ếch.

“Không chỉ mình em nghe thấy đâu, chị Sở Ni lớp 3 cũng có thể làm chứng. Họ hỏi cô là cha con có quay lại dạy không, cô nói cha con sẽ không về nữa, trên thành phố nhiều cô gái xinh đẹp chưa chồng, mẹ con thì là đàn bà mặt vàng, học hành chẳng bao nhiêu lại còn sinh hai đứa con, ngay cả đàn ông cũng giữ không nổi.”

Mấy lời này nghe mà chói tai, vài thầy giáo nhíu mày, một cô giáo khác thì nắm chặt tay, hận không thể tát cho Vương Phương Phương một cái.

Những lời thế này mà cũng dám nói trước mặt học trò? Cô ta cũng là phụ nữ, khi buông ra những lời hạ thấp phụ nữ đã kết hôn sinh con, chẳng lẽ không nghĩ đến bản thân mình sao?

“Cha, cô ấy nói bậy đó. Mẹ trắng trẻo, còn cô Vương thì mặt vàng khè, đen đen vàng vàng, giống hệt con chó vàng già nhà Tiểu Mao nuôi.”

Giọng Túc Minh Thành vang vang, lời ngây ngô làm Vương Phương Phương tức muốn ngửa mặt ra sau ngã, đáng tiếc chẳng ai thương xót.

“Đứa trẻ này thật vô giáo dục, dám nói tôi giống chó!”

Vương Phương Phương chỉ vào Túc Minh Thành, ánh mắt đảo quanh mấy thầy cô có mặt, dừng lại nơi Túc Ngạo Bạch lâu hơn cả, hiển nhiên mong hắn sẽ dạy dỗ đứa trẻ vô lễ.

Cô ta biết, Túc Ngạo Bạch rất coi trọng việc học của con. Lúc bọn trẻ khác còn nói tiếng địa phương thì Túc Minh Thành đã có thể nói sõi tiếng phổ thông. Nhất định hắn sẽ mắng cho thằng bé một trận.

Thế nhưng Túc Ngạo Bạch chỉ xoa đầu con trai, rồi đưa tay kéo thằng bé ra sau, dùng thân mình che chắn ánh mắt giận dữ đầy oán độc của cô ta.

“Con nói chuyện kiểu gì vậy.”

Câu trách nhẹ với chút bất mãn ấy khiến mắt Vương Phương Phương sáng rực, còn bàn tay nhỏ của Túc Minh Thành thì siết chặt, mắt mở to tròn xoe.

“Sao cha có thể bỏ mẹ và hai anh em con được. Sau này bớt nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này đi.”

Nửa câu sau, khiến sắc mặt hai người cùng thay đổi tức khắc.

“Còn nữa, tuy sắc mặt cô Vương đúng là rất giống con chó vàng già nhà Tiểu Mao nhưng con không thể nói thẳng trước mặt cô ấy. Có người lòng dạ nhỏ hơn đầu kim, dẫu con nói thật thì họ vẫn ghi hận. Lỡ khi cha không có ở đây, tìm cách bắt nạt con thì sao?”

“Phụt, ha ha.”

Lời dạy vừa nghiêm vừa khéo khiến một cô giáo bên cạnh bật cười, cô ấy lấy tay che miệng, tiếng cười vẫn lọt qua kẽ ngón.

“Xin lỗi, tôi thật sự nhịn không nổi.”

Trước giờ cô ấy đâu có phát hiện, thầy Túc vốn nho nhã mà cũng có lúc miệng lưỡi sắc bén thế này.

Những thầy cô khác cũng thấy rõ ràng Vương Phương Phương sai trước, chẳng trách Túc Ngạo Bạch phải châm chọc cô ta.

“Mấy người… mấy người… A…”

Bị chính người mình có cảm tình nhục nhã như vậy, Vương Phương Phương cảm thấy tim mình như vỡ nát.

Cô ta giận đến giậm chân thình thịch, che mặt, khóc lóc xô ngang Ngô Trí Dũng rồi chạy đi.

“Thầy Ngô, thầy không sao chứ?”

Tay mắt Túc Ngạo Bạch lanh lẹ, mới không để Ngô Trí Dũng ngã.

“Không sao.”

Ngô Trí Dũng cười khổ lắc tay, ông ấy vốn chẳng thể chấp nhặt với một cô gái lớn tuổi như Vương Phương Phương.

Có điều, Vương Phương Phương thực sự quá đáng, nếu cứ để cô ta dạy ở trường, ai biết sẽ còn nhồi nhét cho bọn trẻ bao nhiêu tư tưởng tệ hại nữa.

“Thầy Ngô, bây giờ em cũng đã trở về rồi, chuẩn bị từ chiều nay sẽ đi dạy lại ở trường. Em vẫn nhận lớp trước đây nhé. Nghe nói bây giờ là cô Vương đang dạy thay, chắc chiều nay cô ấy cũng chẳng còn tâm trạng nào để đến trường nữa.”

Một trăm quyển giáo trình trong không gian cùng với nhân vật Vương Phương Phương kia, ngược lại càng khiến hắn kiên định với ý nghĩ này.

Trước đó, khi con trai hắn đưa chứng cứ, đã lôi cả cô bé Sở Ni kia vào. Đợi đến khi Vương Phương Phương quay lại, nhất định sẽ trút giận lên đầu cô bé, sao bản thân hắn có thể khoanh tay đứng nhìn được.

Điều quan trọng hơn, hắn không yên tâm khi trong trường học mà con trai hắn theo học lại tồn tại loại người như Vương Phương Phương.

Lòng dạ Túc Ngạo Bạch cũng chẳng rộng lượng hơn Vương Phương Phương bao nhiêu. Người đàn bà kia đã chọc đến hắn thì đâu phải vài câu mỉa mai là có thể bỏ qua cho xong.

Bề ngoài, hắn vẫn giữ vẻ ôn hòa nho nhã như thường nhưng chẳng ai biết trong đầu hắn đã sớm lên kế hoạch làm cho Vương Phương Phương mất đi cái bát cơm sắt kia.

“Cậu mà kịp thời quay lại thì còn gì bằng.”

Sao Ngô Trí Dũng có thể từ chối được. Chất lượng dạy học của tiểu học Công xã Hồng Kỳ kém đến mức hằng năm thi toàn huyện, bên giáo dục thậm chí còn lười chẳng buồn gửi thông báo cho họ. Điều này khiến ông hiệu trưởng già một lòng muốn nâng cao ngôi trường cùng Ngô Trí Dũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nói thật thì, trong tất cả các thầy cô có mặt, bất kể là biên chế hay hợp đồng, trình độ dạy học của thầy Túc là cao nhất. Lứa học trò trước đây hắn dạy, điểm trung bình tốt nghiệp chỉ kém tiểu học thị trấn vài điểm.

Dù tiểu học thị trấn trong số các trường tiểu học cấp huyện có tư cách dự thi cũng thuộc loại đội sổ nhưng ít nhất cũng đã gần đạt mức mục tiêu thấp nhất rồi phải không.

Lớp của Sở Ni là do Ngô Trí Dũng cố tình sắp xếp để Túc Ngạo Bạch dạy từ năm nhất, ông ấy hy vọng một ngày nào đó thành tích của các em sẽ đạt tới mức chuẩn để tham gia kỳ thi toàn huyện.