Đợi khi hảo cảm vượt qua 70 thì sẽ tương đối ổn định, trừ khi xuất hiện vết nứt rất lớn, nếu không sẽ không dễ dàng tụt xuống dưới 70.
Túc Minh Thành nhìn cha bế em gái, lại nói mấy cái bánh quẩy này là hắn cố ý mua về cho mẹ và em gái, chỉ riêng quên mất thằng bé, trong lòng lập tức tức giận.
Thằng bé rất muốn cứng rắn đặt cái bánh quẩy trong tay xuống nhưng lại không nỡ cái hương thơm nức kia.
Độ hảo cảm: 55, 57, 56, 57, 56…
Túc Ngạo Bạch ngẩng cổ, dùng lỗ mũi hướng về phía con trai, nhìn độ hảo cảm dừng ở mức 55.
“Quên mất còn Minh Thành nhà ta, đúng rồi, Minh Thành của chúng ta còn chưa gọi một tiếng cha đâu, ai, đáng tiếc là khoảng thời gian này cha vẫn luôn nhớ các con và mẹ các con.”
Tình cảm mà nguyên thân để lại, cộng thêm trước đó Túc Ngạo Bạch từng nhập vào Tưởng Liên Mai, cảm nhận được sự thay đổi tình cảm của cô khi mang thai đứa nhỏ này, lúc này Túc Ngạo Bạch đã có hai tầng tình cảm đối với cậu bé gầy gò đen nhẻm này.
Thế nhưng bản tính của Túc Ngạo Bạch không đổi, hắn vẫn không nhịn được mà lắm mồm, muốn trêu chọc thằng nhóc một chút.
Nghe cha không quên mình, còn nói luôn nhớ mình, hai má đen sạm của Túc Minh Thành liền đỏ bừng, trước đây cha vốn ôn hòa nhưng cũng nghiêm khắc, chưa từng nói với thằng bé những lời thân mật như vậy.
Độ hảo cảm: 55, 58, 59, 58, 59, 60… Cuối cùng dừng lại ở mức 62.
Trẻ con vẫn là cấp bậc thấp, rất dễ dỗ dành.
“Cha…”
Thằng bé ấp úng gọi một tiếng, sau đó lại ngẩng cao đầu, bộ dạng kiêu ngạo nhìn chằm chằm lên trần nhà, tuy đã gọi là cha nhưng không có nghĩa là thằng bé đã tha thứ, trong lòng Túc Minh Thành vẫn âm thầm nghĩ ngợi đầy khó chịu.
Nghe Túc Minh Thành gọi một tiếng cha và nghe con gái gọi cha là hai loại cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Tiếng “cha” của con gái ngọt ngào, còn tiếng “cha” của Túc Minh Thành thì gượng gạo, không tình nguyện, thế nhưng rơi vào tai Túc Ngạo Bạch lại sung sướиɠ không kể xiết.
Túc Ngạo Bạch cảm thấy, đến một ngày nào đó, đứa nhỏ này có thể thành thật trao cho hắn cả tấm lòng, trở thành báu vật của hắn, thì mọi đau đớn 9 tháng 10 ngày mang thai và sinh nở kia cũng coi như được đền đáp.
“Cái bánh điểm tâm này chắc đắt lắm nhỉ?”
Tưởng Liên Mai mỉm cười nhìn cha con bọn họ tương tác, sau khi ăn hết vụn bánh còn lại trong tay liền cất mấy cái bánh quẩy còn dư lại. Loại bánh có dầu mỡ thế này thực sự quá hiếm, cô không nỡ ăn hết.
“Đúng là đắt hơn điểm tâm bình thường một chút nhưng là mẹ anh mua đấy, đây là đặc sản của thành phố Ninh, họ muốn cho em và hai đứa nhỏ nếm thử. À, đến lúc đó em chia ra một ít, mai sang nhà cha mẹ ăn cơm thì mang theo.”
Cha mẹ nguyên thân vốn dĩ không mấy công nhận việc hắn cưới vợ ở nông thôn, nếu không thì con cái đã lớn thế rồi, mà họ cũng không đề cập đến chuyện gặp mặt, mãi cho đến lần này Túc Ngạo Bạch kiên quyết từ chối tiếp quản công việc, khiến hai cụ già nhận ra con trai thực sự coi trọng gia đình nhỏ nơi thôn quê này, cho dù sau này có cơ hội về lại thành phố, cũng nhất định sẽ mang theo vợ con nên mới bắt đầu nhượng bộ.
Mấy năm trước nguyên thân cưới Tưởng Liên Mai, bên kia chẳng hề đưa gì cả, đây cũng là điều khiến nhà họ Tưởng không vừa lòng, khi đó hai người kết hôn, gần như mọi thứ đều do phía nhà họ Tưởng lo liệu, nguyên thân chỉ đưa mỗi bản thân.
Lần này trở về, thái độ của hai cụ nhà họ Túc đã thay đổi không ít, không chỉ chuẩn bị một số đặc sản, mà còn đưa cho Túc Ngạo Bạch một khoản tiền, coi như bổ sung sính lễ, số tiền này cũng không ít, bởi vì hiện giờ cả con cả và hắn đều đã thành gia lập thất, con gái cả của nhà họ Túc cũng đã gả cho người ở nông thôn, em gái út thì về thành phố tiếp quản công việc, mỗi đứa con đều đã có chỗ dựa, số tiền mà hai cụ đưa, cũng coi như là phí phân chia gia sản trong nhà.
Túc Ngạo Bạch tạm thời vẫn chưa tiết lộ sự tồn tại của khoản tiền này, không phải đề phòng Tưởng Liên Mai, mà là hắn còn chưa nghĩ xong sẽ sử dụng thế nào.
Hiện tại đã là nửa cuối năm 1975, thêm hai ba năm nữa, chính sách sẽ có biến đổi lớn, đối với mức sống bây giờ Túc Ngạo Bạch không hề hài lòng, hắn muốn khiến khoản tiền này sinh lợi tối đa, ý tưởng này trong lúc này không thể nghi ngờ là quá táo bạo, hắn sợ sẽ dọa người phụ nữ trước mặt, chỉ có thể từ từ tiến từng bước, thật không được thì đã rồi hẵng tính.
“Được!”
Nghe nói là cha mẹ chồng chuẩn bị, trong lòng Tưởng Liên Mai càng thêm vui sướиɠ, tuy cô đơn thuần nhưng cũng biết thái độ bên nhà chồng, trước đây trong thư từ rất hiếm khi nhắc đến ba mẹ con cô, bây giờ dường như đã có dấu hiệu làm lành. Mà chồng nhắc cô mang một phần về cho cha mẹ ruột, cũng là coi trọng biểu hiện của cô.
“Đúng rồi, trong hộp cơm có đựng cá hun khói, có thể ăn trực tiếp, cũng có thể khi nấu canh cho vào một miếng, vị rất tươi, cũng là món tủ của mẹ anh. Ngày mai chẳng phải sẽ sang nhà cha mẹ ăn cơm sao, mang theo qua đó, thêm một món.”
Nói xong, Túc Ngạo Bạch đặt cô con gái nhỏ trong lòng xuống, mở hộp cơm ra ngửi thử. Lúc này thời tiết đã dần chuyển lạnh, cá hun sau khi chiên lại được ướp thêm muối và xì dầu, không dễ hỏng.