Thế giới 1: Người cha thanh niên trí thức - Chương 11

“Nước nguội rồi, em cho anh thêm ít nước nóng.”

Khi hắn đang tắm gội, Tưởng Liên Mai lại nấu thêm một nồi nước sôi, lúc này xách theo một thùng nhỏ, múc một gáo đổ vào chậu tắm lớn.

Chậu gỗ này chỉ cao đến giữa đùi người lớn, đối với trẻ con thì là thùng tắm, còn với Túc Ngạo Bạch, ngồi xếp bằng vào cũng chỉ ngập tới ngực. Lúc này toàn thân hắn trần trụi, Tưởng Liên Mai chẳng báo trước liền vén rèm bước vào, dọa hắn vội lấy khăn kỳ cọ che lấy nửa thân dưới.

“Đủ rồi, chỗ nước nóng này em để ở đây, nguội thì anh tự cho thêm.”

Liên tục thêm hai gáo, Tưởng Liên Mai lại đưa tay vào chậu quấy vài vòng, khuấy đều rồi thử nhiệt độ.

Cả người dán chặt vào thành chậu, thân thể Túc Ngạo Bạch căng cứng, mắt dán chặt bàn tay đang thò xuống nước, sợ cô chạm phải chỗ nào bên dưới. Đợi đến khi cô thử xong nước, rút tay ra, hắn mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

“Sao mặt anh đỏ vậy, có phải nước nóng quá không? Em đi lấy ít nước nguội nhé?”

Tưởng Liên Mai thấy gương mặt hắn ửng đỏ, lo lắng hỏi.

“Không cần!”

Túc Ngạo Bạch nói nhanh như bay, giọng lớn.

“Nhiệt độ thế này rất tốt, anh từ thành phố Ninh mang về không ít đặc sản, đều để ở gian chính, em đi sắp xếp đi, kẻo bọn trẻ ăn nhiều quá lại đầy bụng.”

Trong lòng nghĩ, anh còn có thể để em lại đổ nước lần nữa sao? Thế là kiếm cớ đuổi khéo đi.

Tưởng Liên Mai cũng chẳng nghĩ nhiều, giòn giã đáp một tiếng rồi đi ra. Nhìn bóng cô khuất sau rèm, Túc Ngạo Bạch mới thở dài một hơi, thân thể cũng theo đó thả lỏng.

Lúc này hắn vẫn chưa biết phải chung sống thế nào với người phụ nữ này.

Thật ra Túc Ngạo Bạch cũng chẳng bài xích Tưởng Liên Mai, bởi hắn đã tiếp nhận toàn bộ ký ức nguyên chủ. Quãng đời này tựa như ký ức những kiếp trước hắn mới khôi phục chẳng bao lâu, giống như là một phần luân hồi của chính hắn vậy. Cảm xúc nhập vào khiến hắn nảy sinh một loại cảm giác — có lẽ đây chính là một kiếp trong vòng luân hồi của mình.

Thế nhưng trong kiếp này lại có nhiều tình cảm xa lạ với hắn, nhiều thân phận trước nay chưa từng trải qua.

Ví dụ như chồng, ví dụ như cha.

Nói ra cũng thật đáng thương, tuy từng làm phú nhị đại, tu nhị đại, còn từng là thế tử, thân phận thái tử tôn quý trong xã hội phong kiến… nhưng đến cuối mỗi đời, hắn vẫn là một gã đồng nam trong sạch.

Trong thế giới phú nhị đại, vị hôn thê của hắn là hoa khôi trường học mà thiên mệnh chi tử yêu thích; trong thế giới tu nhị đại, người hắn để ý lại chính là nữ tu từng hủy hôn với nam chính phế tài, rồi sau đó khi nam chính nghịch thiên quật khởi liền bị hắn ta chinh phục; đến khi làm thái tử, công chúa nước bại đến cầu thân, rõ ràng mang theo kỳ vọng vạn dân nhưng cuối cùng vẫn đem lòng yêu gã tiểu binh nghèo khổ thiên mệnh chi tử, thậm chí ngay ngày đại hôn còn cùng gã bỏ trốn…

Tóm lại, mỗi đời đều có vị hôn thê nhưng chưa từng thực sự có được.

Thật ra Túc Ngạo Bạch chưa hẳn đã thích những cô gái đó, chỉ là dường như bị ý chí thế giới khống chế. Bởi chỉ khi hắn yêu họ đến mức cuồng si thành ma, mới có thể vì một cô gái mà đặt cược cả gia tộc, cuối cùng bị nam chính đánh cho thất bại thảm hại.

Khi ký ức từng đời dồn dập truyền vào đầu, Túc Ngạo Bạch hồi tưởng lại cũng thấy chính mình khi ấy thật nực cười. Gặp phải nam chính liền như hóa điên, mọi hành động đều trái ngược với giáo dục từ nhỏ, không chỉ hắn, mà ngay cả cha mẹ gia tộc cũng quên mất phải biết nhìn thời thế.

So với những người phụ nữ “hoàn mỹ” trong ký ức kia, Tưởng Liên Mai của thế giới này dường như lại sống động, linh hoạt hơn nhiều.

Túc Ngạo Bạch tăng nhanh tốc độ chà xát cơ thể, hắn biết, theo sự tiếp xúc ngày càng nhiều, tình cảm và ký ức của nguyên chủ sẽ càng dung hợp với hắn, hắn sẽ dần trở thành Túc Ngạo Bạch của thế giới này nhưng lại là một Túc Ngạo Bạch không hoàn toàn giống trước kia, ít nhất thì những sai lầm nguyên chủ từng phạm phải, hắn sẽ không bao giờ tái phạm nữa.



“Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc.”

“Mẹ, cái này thơm quá, rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc.”

Khi Túc Ngạo Bạch ôm đống quần áo bẩn từ phòng tắm bước ra thì Tưởng Liên Mai cùng hai đứa nhỏ đang quây quần bên bàn, quay lưng lại với hắn, một lớn hai nhỏ cúi đầu sát nhau, y như mấy con chuột đồng đang gặm thức ăn, chẳng biết đang ăn thứ gì ngon lành lắm.

“Ôi, nhiều dầu thế này, bảo sao mà thơm như vậy!”

Túc Minh Thành chìa ngón tay ra, bóng nhẫy một lớp dầu, thằng bé không nhịn được liền rụt lại, mυ"ŧ lấy ngón tay mình.

Thời buổi này, nhà nào cũng thiếu dầu mỡ, thứ nhất là mỗi hộ khẩu được phân phối lượng dầu ăn ít, thứ hai là chẳng mấy khi ăn được thịt, thiếu dầu mỡ, tự nhiên lại càng nhanh đói.

Túc Ngạo Bạch bước lại nhìn, thì ra ba mẹ con đang ăn bánh quẩy.

Đây là đặc sản hắn mang về từ thành phố Ninh, có nơi còn gọi là bánh quai chèo nhỏ, một loại điểm tâm chiên dầu, thơm, giòn, xốp. Nếu không phải vì mẹ nguyên chủ là kế toán trưởng ở nhà máy thực phẩm, e là hắn cũng chẳng dễ gì mua được mấy thứ ngon này trong Cung Tiêu Xã.

Chỉ là loại điểm tâm này vừa hiếm lại vừa đắt, Túc Ngạo Bạch cũng chẳng mang về nhiều, tổng cộng hai hương vị, mỗi loại chỉ chừng hai ba cân.

Tưởng Liên Mai cầm trong tay loại nguyên vị vừng, thuộc dạng ngọt, còn con trai Túc Minh Thành thì cầm loại rong biển, mặn mặn ngọt ngọt.

Túc Ngạo Bạch từng ăn qua vừa chiên xong còn nóng, giòn tan, nhưng loại quà vặt này để lâu thì hương vị giảm đi nhiều, lúc đi hắn gói bằng giấy dầu mấy lớp, dọc đường cũng chẳng dám mở ra, sợ bị ỉu mềm.

Giờ xem ra, bảo quản cũng tạm ổn.