Chương 33

Giọng Lục Minh bình thản như đang kể chuyện của người khác, không một chút cảm xúc nào lộ ra.

Hạ Mẫn nghe tin này thì kinh ngạc tột độ.

Một lúc sau, bà ấy mới hoàn hồn, nhìn thẳng Trần Văn Bân, hỏi lại để xác nhận.

"Anh đã bảo Học Đông điều tra, có người ra mặt thừa nhận đã tráo đổi con."

Trần Văn Bân thấy Lục Minh đã vạch trần mọi chuyện, chỉ đành bất lực gật đầu thừa nhận.

Học Đông?

Lý Học Đông?

Nghe cái tên này, mắt Lục Minh khẽ lóe lên.

Lục Minh giờ đã nhớ lại toàn bộ ký ức của nguyên chủ, những nhân vật liên quan cũng dần hiện ra.

Lý Học Đông này, tuy hiện tại là trợ thủ của Trần Văn Bân nhưng sau này lại là cánh tay đắc lực của Trần Khải Lạc.

Đến trợ thủ bên cạnh mà Trần Văn Bân cũng bị Trần Khải Lạc mua chuộc, trách sao ông ấy bị Trần Khải Lạc dắt mũi xoay như chong chóng.

"Vậy, ông tin lời họ nói?"

Lục Minh nhìn Trần Văn Bân hỏi.

"Ba... ba cũng không biết nữa..."

Trần Văn Bân có chút đau đầu nói.

Nhưng sâu trong lòng, ông ấy đã dao động.

"Lý Khang và Trương Hà Hoa đang nói dối."

Lục Minh vốn không thích vòng vo, úp mở, trực tiếp đưa ra kết luận.

"Hả?"

Trần Văn Bân và Hạ Mẫn kinh ngạc nhìn Lục Minh, không hiểu vì sao anh lại chắc chắn như vậy.

"Hai năm trước, tôi đã nghe Lý Khang và Trương Hà Hoa nói tôi không phải con ruột của họ, con ruột là Trần Khải Lạc. Đồng thời, vào thời điểm đó, họ đã đến thành phố Hải gặp Trần Khải Lạc rồi."

Lục Minh biết chuyện này là do nguyên chủ trước khi chết đã về thành phố Hải nghe được cuộc đối thoại giữa Trần Khải Lạc và Lý Điềm Điềm nên mới biết được.

"Cái gì? Hai năm trước họ đã gặp Khải Lạc rồi?"

Nghe tin này, Trần Văn Bân và Hạ Mẫn lại một lần nữa bị chấn động.

Hai người nhìn nhau, thấy được sự kinh hoàng trong mắt đối phương.

Trần Khải Lạc, luôn tỏ ra ngoan ngoãn, hiểu chuyện và biết ý người khác, vậy mà hai năm trước đã biết hết mọi chuyện rồi.

Trần Khải Lạc biết chuyện này, nhưng lại không nói cho họ biết.

Điều này hoàn toàn khác với Trần Khải Lạc mà họ biết!

"Tại sao lúc đó con không liên lạc với ba mẹ?"

Trần Văn Bân hoàn hồn, giọng điệu có chút run rẩy hỏi.

"Lúc đó tôi không biết thân phận cụ thể của hai người."

Lục Minh lắc đầu nói: "Chỉ biết họ đến thành phố Hải gặp con ruột của mình."

"Mãi đến gần đây, tôi nghe lại được cuộc trò chuyện của họ, mới xác định được thân phận của hai người, vì vậy tôi đã liên hệ với báo chí, thu hút sự chú ý của hai người."

Lục Minh nhìn hai người, khẳng định nói: "Vậy nên, Lý Khang và Trương Hà Hoa đang nói dối! Người tráo đổi tôi chính là bọn họ!"

Thái độ của Lục Minh vô cùng kiên định, khiến người ta không tự chủ được mà tin tưởng những lời anh nói.

Mà Hạ Mẫn và Trần Văn Bân vốn đã có thiện cảm với Lục Minh, dĩ nhiên càng không nghi ngờ gì.

Chỉ là hai người nhất thời không biết phải thay đổi tâm trạng đối đãi với Trần Khải Lạc như thế nào, nên không biết phải mở lời ra sao.

Lục Minh không để ý đến thái độ trầm mặc của hai người.

Anh không hy vọng hai kẻ hồ đồ này trở thành quân cờ có thể lợi dụng trong tay Trần Khải Lạc, gây phiền phức cho mình.

Vì vậy cách tốt nhất là ngay từ đầu vạch trần bộ mặt thật của Trần Khải Lạc.

Lục Minh không tin, anh đã nói đến nước này rồi mà đôi vợ chồng hồ đồ này vẫn còn bị bộ mặt giả tạo của Trần Khải Lạc lừa gạt.