Chương 13

"Mẫn Mẫn!"

Trần Văn Bân lao tới đỡ lấy bà ấy, lúc này mới không để Hạ Mẫn ngã xuống đất.

Vì Hạ Mẫn ngất đi, nhà họ Trần lại một phen gà bay chó sủa, may mà có ông cụ Trần đứng ra chủ trì đại cục, mới ổn định được tình hình.

Bác sĩ gia đình đã kiểm tra cho Hạ Mẫn, may mắn là không có gì đáng ngại, chỉ là bị kích động quá mà ngất đi.

Nghe tin Hạ Mẫn không sao, Trần Văn Bân mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi ưu tư giữa đôi mày lại không hề giảm bớt.

Vợ ngất xỉu, con trai không phải ruột thịt, trong lòng Trần Văn Bân đến giờ vẫn là một mớ hỗn độn, không biết phải làm sao.

Đối với đứa con ruột, dù đến nay chưa từng được tận mắt nhìn thấy, nhưng sợi dây gắn kết sâu thẳm từ huyết thống vẫn khiến ông ấy tự nhiên có một tình cảm đặc biệt dành cho đứa con này.

Đặc biệt khi biết được những năm qua nó đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, tình cảm ấy lại hòa thêm một phần áy náy và xót xa.

Là do năm đó ông ấy không chăm sóc cẩn thận nên Lý Khang mới có cơ hội tráo đổi đứa bé đi.

Là người làm cha như ông ấy đã không bảo vệ được con của mình!

Trần Văn Bân bây giờ chỉ muốn lập tức bay đến thành phố Quảng để thăm đứa bé, bù đắp lại tất cả tình yêu thương của người cha đã muộn màng trong bao nhiêu năm.

Nhưng dù vậy, Trần Văn Bân cũng không thể nào bỏ được Trần Khải Lạc.

Khi Hạ Mẫn sinh xảy ra sự cố, từ đó không thể sinh con được nữa, trong mười lăm năm qua, Trần Khải Lạc là đứa con duy nhất của hai vợ chồng, cũng là đứa trẻ mà họ đã dồn hết tâm huyết để chăm sóc, dạy dỗ.

Mười mấy năm chung sống, dù nuôi một con chó cũng có tình cảm, huống chi là một đứa trẻ lớn lên bên cạnh.

Tình cảm như vậy không phải một sớm một chiều là có thể vứt bỏ được.

Trong cốt truyện gốc, chuyện vợ chồng Lý Khang tráo con và việc nguyên chủ bị ngược đãi đã bị che giấu, nên nhà họ Trần chỉ nghĩ rằng bệnh viện đã vô tình nhầm lẫn, không những không hận thù vợ chồng Lý Khang mà ngược lại còn cảm ơn họ đã nuôi nấng con trai mình khôn lớn.

Vì thế, vợ chồng nhà họ Trần mới đối xử với nguyên chủ và Trần Khải Lạc như con ruột, thậm chí còn đón cả Lý Điềm Điềm về.

Nếu không phải Lý Khang và Trương Hà Hoa chột dạ không dám ở lại thành phố Hải vì sợ bị nguyên chủ vạch trần thì có lẽ vợ chồng Trần Văn Bân đã giữ cả hai người họ lại bên cạnh rồi.

Nhưng đến nước này, cốt truyện trước đó đã hoàn toàn thay đổi vì sự xuất hiện của Lục Minh.

Sự thật bị xé toạc một cách đẫm máu, phơi bày ra trước mắt mọi người.

Khiến mọi người hiểu rõ, tất cả những gì Trần Khải Lạc có được đều được xây dựng trên nỗi đau khổ của nguyên chủ, cậu ta đang ăn chiếc bánh bao tẩm máu của nguyên chủ!

Khi đã biết được sự thật này, liệu vợ chồng Trần Văn Bân có còn có thể nuôi cả hai đứa ở bên cạnh, để chúng đối xử với nhau như anh em ruột thịt như trước đây không?

Hạ Mẫn từ từ tỉnh lại, tuy đã gần bốn mươi nhưng bà ấy bảo dưỡng rất tốt, nên trên mặt không lưu lại nhiều dấu vết của thời gian. Nhưng lúc này, trông bà ấy như già đi rất nhiều, gương mặt đầy vẻ đau buồn xám xịt.

"Chúng ta đến thành phố Quảng ngay bây giờ, em muốn gặp thằng bé!"

Hạ Mẫn nắm chặt tay Trần Văn Bân, vì quá khao khát mà trong mắt đầy những tơ máu.

"Thằng bé" mà bà ấynói, không cần nói cũng biết là ai.

"Được, Mẫn Mẫn em đừng vội, anh sắp xếp ngay, chúng ta đi gặp thằng bé liền! Chúng ta đã nợ thằng bé, sau này sẽ bù đắp lại tất cả, Mẫn Mẫn em đừng quá đau lòng."