Chương 10

"Sáng nay tôi đi chợ có gặp họ, hôm nay là sinh nhật của con bé Lý Điềm Điềm nên họ đưa nó đi công viên giải trí rồi!" Một bà thím nhiệt tình lập tức cung cấp manh mối.

Có manh mối, lại từ trong phòng ngủ tìm ra được tấm ảnh gia đình ba người của Lý Khang, cảnh sát lập tức cử người đến công viên giải trí tìm người.

Lục Minh bị nhốt trong phòng sắp chết đói, mà gia đình này lại còn có tâm trạng đi chúc mừng sinh nhật?

Lương tâm của gia đình này thật sự đã bị chó ăn hết rồi!

Lý Khang và Trương Hà Hoa bị cảnh sát tóm ngay tại cổng công viên giải trí.

"Lý Khang, Trương Hà Hoa, hai người bị tình nghi liên quan đến một vụ án cố ý gϊếŧ người, mời đi theo chúng tôi một chuyến."

Bốn viên cảnh sát chặn trước mặt gia đình ba người, nhìn thấy ba người mặt mày hồng hào, rồi nghĩ lại dáng vẻ của Lục Minh đã thấy trước đó, ác cảm của cảnh sát đối với cặp vợ chồng này tăng vọt.

"Cố ý gϊếŧ người cái… cái gì chứ?"

Lý Khang nhìn cảnh sát, cả người ngây ra, lắp bắp nói: "Đồng, đồng chí cảnh sát, các anh có nhầm lẫn gì không?"

"Đừng tưởng các người là cảnh sát thì có thể tùy tiện bắt người, mau đến xem này! Cảnh sát cố ý ức hϊếp dân lành chúng tôi này!"

Trương Hà Hoa lại không có phản xạ chậm như Lý Khang, lập tức lăn ra ăn vạ.

"Các người là người xấu, mau thả ba mẹ tôi ra!"

Lý Điềm Điềm nhìn Trương Hà Hoa, cũng nhào tới cào cấu cảnh sát theo.

Lý Điềm Điềm là trẻ con, cảnh sát không chấp nhặt với nó, nhưng Trương Hà Hoa thì không được đối xử tốt như vậy.

"Có gì thì về đồn cảnh sát mà nói!"

Cảnh sát lấy còng số tám ra, nhanh chóng còng tay hai vợ chồng lại rồi áp giải lên xe cảnh sát.

Trong đồn cảnh sát, vợ chồng Lý Khang bị thẩm vấn riêng.

"Lý Cẩu Đản, anh biết chứ?"

Trương Cương chính là một trong những cảnh sát đã đến giải cứu Lục Minh vào buổi sáng, bây giờ cũng là người phụ trách thẩm vấn Lý Khang.

Lý Khang nghe thấy cái tên Lý Cẩu Đản, trong lòng khựng lại một nhịp.

Sáng nay Trương Hà Hoa gõ cửa, nhưng Lý Cẩu Đản lại không có bất kỳ phản ứng nào, đây là một chuyện rất bất thường.

Phải biết rằng, dù cho Lý Cẩu Đản hai ngày trước có nổi nóng nhưng vẫn ngoan ngoãn ra ngoài làm việc nhà và nấu bữa sáng.

Lúc đó ông ta đã cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Lý Điềm Điềm cứ hối thúc họ ra ngoài, nên ông ta cũng không để ý nhiều.

"Trả lời!"

Trương Cương gõ bàn, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Lý Khang.

"Biết, biết, nó là con trai tôi."

Lý Khang nuốt nước bọt, nhìn Trương Cương một cách cẩn trọng hỏi: "Đồng chí cảnh sát, sao các anh lại đột nhiên bắt tôi, tôi là dân lành, chưa bao giờ làm chuyện gì xấu cả."

"Chưa làm chuyện gì xấu?"

Trương Cương và viên cảnh sát ghi chép bên cạnh liếc nhau với ánh mắt đầy mỉa mai.

Lời này mà Lý Khang cũng có gan nói ra được.

"Chúng tôi đã hỏi thăm hàng xóm của anh, hai ngày trước, anh đã đánh đập Lý Cẩu Đản và mấy ngày nay đều nhốt cậu ấy trong phòng." Trương Cương không để ý đến lời của Lý Khang, tiếp tục hỏi.

"Nó không nghe lời, tôi làm ba không dạy dỗ nó sao được, ba đánh con là chuyện rất bình thường, chẳng lẽ đến chuyện này mà cảnh sát các anh cũng muốn can thiệp à?" Lý Khang dù hoảng loạn trong lòng nhưng vẫn gân cổ lên cãi.

"Sáng nay Lý Cẩu Đản đã gọi cảnh sát cầu cứu, cậu ấy tố cáo các người cố ý mưu sát!"

Trương Cương nhìn chằm chằm vào Lý Khang, cẩn thận quan sát phản ứng của gã.

"Nói bậy! Thằng ranh Lý Cẩu Đản đó lại dám vu khống tôi? Bảo nó cút ra đây cho tôi, xem tôi có đánh chết nó không!"

Lý Khang nghe lời Trương Cương nói, trước tiên là sững sờ, ngay sau đó liền mắt đỏ ngầu nổi giận, hai tay bị còng đập mạnh xuống bàn loảng xoảng.

Lúc cậu chủ nhỏ còn bé, Lý Khang quả thực đã có ý định gϊếŧ cậu, nhưng sau này khi cậu ấy lớn hơn một chút, không chỉ có thể giúp làm việc nhà mà còn có thể mang ra ngoài ăn xin kiếm tiền nên ông ta không còn ý định đó nữa.