Quyển 1 - Chương 27: Nữ Omega quý hiếm trong thế giới ABO

Raphael vài căn xương cốt đều bị bẻ gãy, gần như không thể cử động, không còn sức để phản kháng.

Selaph đã ôm chặt Ngải Ngọc, chỉ một cái chớp mắt đã xuất hiện trước mặt vương tử đang nằm trên đất với những vết thương nặng, từ từ hạ xuống không trung.

Tốc độ của hắn nhanh như thể dịch chuyển tức thời, mà động tác hạ xuống từ không trung của hắn thì quý phái, thanh lịch, hoành tráng ấn tượng, không hề che giấu sức mạnh và sự đáng sợ của mình trước mặt Ngải Ngọc.

Từ trên cao nhìn xuống cậu thiếu niên trước mặt với khóe miệng đầy máu, ánh mắt của Selaph dừng lại trên gương mặt tinh tế và nhợt nhạt của vương tử, lúc này cậu thiếu niên xinh đẹp bị thương với bờ môi có máu càng làm cho vẻ đẹp của cậu thêm bi thương, nhưng đôi mắt của cậu lại lóe lên ánh sáng lạnh lẽo của sự không cam lòng và tức giận, như muốn phun ra lửa.

Cậu gần như không còn sức chống cự, nhưng ánh mắt của cậu lại cho Selaph biết rằng cậu không hề khuất phục, cũng không có khả năng cúi đầu.

Nhưng Selaph lại cảm thấy một niềm hả hê: “Yếu ớt như vậy, cậu còn muốn động tay với tôi?”

Từng chữ từng biểu cảm của hắn đều thể hiện sự khinh thường đối với vị vương tử trẻ tuổi này, dường như hoàn toàn không coi cậu ra gì! Trong khi đó, Raphael đã hoàn toàn bị cơn giận dữ khổng lồ chi phối, cậu bắt đầu triệu hồi sức mạnh từ chiếc huy chương rồng ở ngực.

Cậu quyết định thiêu đốt sinh mệnh làm cái giá triệu hồi sức mạnh trong huy chương rồng! Dù có phải đồng quy vu tận với người đàn ông trước mặt này, chỉ cần giúp thiếu nữ này được tự do, cậu sẵn sàng hy sinh mạng sống!

Đây là điều cuối cùng cậu có thể làm cho cô!

Selaph không biết kế hoạch của cậu, một tay ôm cô gái trong lòng, tay còn lại nhẹ nhàng nâng lên, ngay lập tức một thanh kiếm cách đó không xa mà chủ nhân ngôi nhà treo trong phòng ngủ chính bỗng như bị nam châm hút bay về tay hắn.

Dù là kiếm trang trí, nhưng đó cũng là một thanh kiếm sắc bén, đủ để hắn đâm vào trái tim của vương tử nhỏ bé trước mặt.

Hắn đương nhiên có thể gϊếŧ chết Alpha thiên tài này bằng cách tàn bạo và trực tiếp hơn, nhưng hắn không muốn dọa đến thiếu nữ của mình, vì vậy vị mục sư dịu dàng vẫn quyết định sử dụng cách thức chính thống hơn, để cô tự mắt chứng kiến vương tử mà cô thích, bất lực yếu đuối như thế nào dưới tay hắn.

Và Alpha nhỏ yếu không xứng đáng nhận được sự chú ý của cô!

Hắn cao cao giơ thanh kiếm dài, mũi kiếm chĩa thẳng vào trái tim của cậu thiếu niên, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lẽo tột cùng: “Đến đây là hết rồi, Raphael điện hạ, có vẻ như hôm nay cậu chỉ có thể chôn vùi ở đây, thật đáng tiếc.”

Ngải Ngọc biết mình không thể tiếp tục đứng nhìn nữa, cô đột nhiên giơ tay nắm lấy thanh kiếm mà Selaph định đâm xuống, nhưng bàn tay mềm mại ấy lại bị lưỡi kiếm sắc bén cắt trúng, máu chảy ròng ròng, cùng lúc đó, dòng máu uốn lượn từ đầu ngón tay cô rơi xuống thanh kiếm, nhỏ giọt lên người Raphael, khiến cả hai nam nhân đều sợ hãi.

Thiếu nữ đau đớn, sắc mặt trắng bệch, giọng nói và cơ thể cô đều run rẩy: “Xin, xin anh! Xin anh, tha cho cậu ấy!”

Cô gái tội nghiệp này, giọng điệu của cô thật sự vô cùng bất lực hoang mang, như thể đang rơi vào cơn hoảng loạn lớn, đôi mắt đựng đầy nước mắt khiến người ta cảm thấy thương xót, cô gần như đủ sức khiến cho các vị thần cũng phải mềm lòng.

“Không, đừng cầu xin tên ác ma này!” Raphael cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn, cậu chưa bao giờ trải qua sự tuyệt vọng như lúc này, cậu căm ghét sự bất lực của mình, ngay cả khi bị sát thủ do hoàng hậu phái ra truy sát đến đây, cậu cũng chưa bao giờ mất bình tĩnh, nhưng lúc này, đôi mắt thiếu niên Alpha đã đỏ hoe, toàn thân run rẩy dữ dội.

“Em quan tâm cậu ta đến vậy à?” Chỉ trong khoảnh khắc, giọng nói của Selaph như từ địa ngục vọng lại, hắn thậm chí không thể giữ được vẻ dịu dàng ban đầu trong ánh mắt, trở nên lạnh lùng khát máu.

Những tia sáng vàng mờ ảo lóe lên trong đôi mắt hắn, gần như khiến hắn không thể kiềm chế được cơn bạo lực trong mình.

Hắn thậm chí hận không thể bóp chết thiếu nữ xinh đẹp trước mặt.