Bạch Miên Dương nhẹ nhàng lắc đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống dãy ghế chờ công cộng bên cạnh.
Cậu có chút chán nản nhìn ra bên ngoài, đúng lúc thấy một chiếc taxi chạy ngang qua. Điều này khiến cậu đột nhiên nhớ đến những lời mà bác tài đã nói lúc trước.
Thuốc mà công ty của Ngôn Ngôn bán ra đã hại chết người.
Nghĩ đến đây, cậu vội vàng đứng dậy, đi đến trước mặt Thu Vũ Linh, khẽ cắn môi nói: “Chị… chuyện phiền phức mà chị vừa nói, có phải là vì loại thuốc đó không?”
Thu Vũ Linh vốn đang chăm chú xem tài liệu, nghe vậy, động tác trên tay liền khựng lại.
Cô giả vờ như vô tình vén lọn tóc lòa xòa bên tai, dùng động tác này để che giấu sự lúng túng trên gương mặt, vẫn duy trì nụ cười chuẩn mực, dịu dàng nói: “Chuyện lần này quả thực có liên quan đến thuốc của công ty, nhưng không nghiêm trọng lắm.”
“Năng lực làm việc của tổng giám đốc rất giỏi, chuyện nhỏ này ngài ấy có thể tự xử lý được.”
“Vậy nên phu nhân không cần lo lắng.”
Bạch Miên Dương nghe vậy lại đưa tay lên ngực, nghiêng đầu nhìn Thu Vũ Linh, nhẹ giọng nói: “Mẹ tôi trước đây từng nói, chị gái xinh đẹp rất hay nói dối.”
“Chị xinh đẹp như vậy, quả nhiên bây giờ cũng đang lừa tôi.”
Thu Vũ Linh nhướng mày, ngạc nhiên hỏi: “Hả? Tôi đâu có nói dối cậu.”
Bạch Miên Dương chu môi, khẳng định: “Chuyện này không dễ giải quyết chút nào.”
“Dù Ngôn Ngôn có giỏi đến đâu, anh ấy cũng không thể tự mình xử lý tốt được.”
Thu Vũ Linh sững người, ánh mắt cụp xuống, biết rằng Bạch Miên Dương nói không sai.
Lần này có liên quan đến tính mạng con người, không thể chỉ dùng tiền là có thể giải quyết. Hơn nữa, vấn đề còn ảnh hưởng đến uy tín của công ty.
Mà trong ngành dược phẩm, một khi đã đánh mất lòng tin của khách hàng, tức là đã mất đi tất cả.
Bởi vì chẳng ai dám lấy tính mạng của mình ra để đánh cược cả.
Cô ngước mắt lên, thấy Bạch Miên Dương kiên định như vậy, liền thở dài, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, lần này chuyện thật sự rất khó giải quyết.”
Bạch Miên Dương vừa nghe xong liền bước nhanh đến cửa, định đẩy cửa đi vào.
Thu Vũ Linh thấy vậy vội vàng kéo cậu lại, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Tư để cậu ở ngoài là vì muốn tốt cho cậu.”
“Việc mà bây giờ chúng ta có thể làm chính là chờ đợi. Tôi tin rằng tổng giám đốc nhất định sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này.”
Bạch Miên Dương nhìn bàn tay đang giữ chặt mình, khẽ cắn môi, nhẹ giọng nói: “Nhưng nếu Ngôn Ngôn không thể giải quyết được thì sao?”
Thu Vũ Linh sững sờ, cô chưa từng nghĩ đến khả năng đó.
Bởi vì trong mắt cô, Tư Ngôn luôn là người mạnh mẽ vô song, dường như trong cuộc đời anh chưa từng có hai chữ "thất bại".
Vậy nên, khi phải đối mặt với câu hỏi của Bạch Miên Dương, cô hoàn toàn không biết trả lời thế nào.
Bạch Miên Dương thấy cô như vậy, liền nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, nhỏ giọng nói: “Ngôn Ngôn là chồng của Dương Dương, anh ấy không phải thần tiên.”
“Cho dù là thần tiên, cũng sẽ có chuyện không thể xử lý được.”
Thần?
Vừa nói xong cậu đó, Bạch Miên Dương liền cảm thấy trong đầu mình hiện lên một bóng người.
Người đó tóc đen cài ngọc quan, khoác áo dài đen, chỉ tiếc rằng bóng dáng ấy mờ mịt, không thể nhìn rõ gương mặt.
Còn chưa kịp suy xét kỹ, đoạn ký ức đó cùng với hình ảnh kia đã biến mất không dấu vết.
Trong không gian hệ thống, Tam Cửu thì vỗ ngực đầy sợ hãi.
Cậu ấy nhìn Bạch Miên Dương qua màn hình quan sát, có chút thắc mắc: "Lạ thật, sao những ký ức bị phong ấn lại đột nhiên lỏng lẻo mà tràn ra nhỉ?"
Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, Chử Tân đã xuất hiện trở lại trong không gian hệ thống.
Lần này, anh ta chủ động lên tiếng trước với Tam Cửu: "Chít."
Sau đó mới nhíu mày, nhẹ giọng hỏi: "Vừa rồi là chuyện gì?"
Tam Cửu liếʍ môi, cười gượng: "Không... không có gì đâu, chỉ là ký ức của Dương Dương lỏng ra một chút, nhưng tôi đã sửa lại rồi."
Nghe vậy, sắc mặt Chử Tân lập tức trầm xuống.