Quyển 1 - Chương 44: Vợ nhỏ trong cuộc hôn nhân thương mại với tổng tài

Tư Ngôn dịu dàng thưởng thức chiếc bánh của cậu, cũng giống như sự mê đắm của Bạch Miên Dương dành cho đồ ngọt vậy.

Sau nụ hôn, Tư Ngôn nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Bạch Miên Dương, giọng trầm ấm: "Anh đã nếm thử rồi, em nói đúng."

"Thật sự rất ngọt."

Bạch Miên Dương mím môi nhìn Tư Ngôn, lại lén lút nhìn xuống nửa miếng bánh trong tay, nhỏ giọng hỏi: "Vậy... vậy anh còn ăn cái này không?"

Tư Ngôn khẽ nhướn mày, liếc qua miếng bánh một cái rồi mỉm cười lắc đầu: "Anh không thích ăn cái đó."

Bạch Miên Dương có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên hỏi: "Nhưng vừa nãy rõ ràng anh nói là rất ngọt mà?"

Tư Ngôn cong nhẹ khóe môi, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Bạch Miên Dương, cười khẽ nói: "Ngọt đâu phải là bánh."

Bạch Miên Dương chớp mắt đầy thắc mắc nhìn anh.

Nhưng Tư Ngôn không định giải thích, chỉ xoa nhẹ đầu cậu rồi cười hỏi: "Còn muốn ăn gì khác không?"

Bạch Miên Dương lắc đầu, mím môi một cái rồi nhỏ giọng đáp: "Không... không ăn nữa, thật ra lúc nãy em ăn no rồi."

Tư Ngôn mỉm cười dịu dàng nói: "Anh biết mà, vậy bây giờ em có thấy đầy bụng không?"

Bạch Miên Dương ngước mắt lên, ấm ức bĩu môi: "Có, bụng căng căng, khó chịu lắm."

Tư Ngôn nghe cậu nói khó chịu thì hơi nhíu mày, nhưng giọng điệu vẫn dịu dàng: "Vậy anh xoa cho em nhé?"

Bạch Miên Dương nghe vậy thì nheo mắt cười: "Được ạ, Ngôn Ngôn là tốt nhất!"

Tư Ngôn chỉ cười mà không nói, anh kéo Bạch Miên Dương đến bên ghế sofa, để cậu gối lên đùi mình nằm xuống, sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên bụng cậu, chậm rãi xoa xoa.

Bạch Miên Dương nằm trên đùi anh, mắt hơi lim dim, thoải mái đến mức khe khẽ rêи ɾỉ.

Tư Ngôn cúi xuống, khóe môi hơi nhếch lên, đưa tay khẽ cào nhẹ vào cổ cậu.

Cảm giác nhột nhột truyền đến, cừu con lập tức mở mắt.

Cậu nắm lấy bàn tay đang quậy phá của Tư Ngôn, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại:

"Nhột quá... Ngôn Ngôn, đừng cào em mà."

Tư Ngôn nghiêng đầu cười: "Được rồi, anh không trêu em nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi đi."

Nhưng Bạch Miên Dương vẫn cau mày nhìn anh, thỉnh thoảng còn cắn môi, trông như muốn nói gì đó mà lại thôi.

Tư Ngôn thấy cậu như vậy thì nhướn mày, nhẹ giọng hỏi: "Nhóc ngoan, sao thế?"

Bạch Miên Dương nghiêm túc nói nhỏ: "Ngôn Ngôn, trên mặt anh có dính bẩn."

Tư Ngôn ngẩn ra, bàn tay theo phản xạ đưa lên sờ mặt, nhướn mày hỏi: "Ở đâu?"

Bạch Miên Dương giơ tay ngoắc anh lại: "Không phải chỗ đó, anh lại gần đây, em lau giúp anh."

Tư Ngôn không nghi ngờ gì, hơi cúi đầu xuống.

Bạch Miên Dương thấy vậy thì nheo mắt cười, cậu vươn tay nắm lấy cà vạt của Tư Ngôn, ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Tư Ngôn khẽ sững lại, nhưng chưa kịp phản ứng thì cậu đã buông ra trước.

Cậu ngửa đầu, ngọt ngào cười nói: "Xong rồi đó, em lau sạch giúp anh rồi!"

Tư Ngôn đưa tay khẽ vuốt môi, ánh mắt đầy vẻ thích thú: "Vừa rồi, Dương Dương lừa anh à?"

Bạch Miên Dương nghe vậy thì cắn môi, nhỏ giọng nói có chút thiếu tự tin: "Thật ra cũng không hẳn là lừa đâu, em... em chỉ muốn mang may mắn đến cho Ngôn Ngôn thôi."

Tư Ngôn khẽ nhướn mày: "Thật sự là muốn mang may mắn cho anh?"

Bạch Miên Dương vội vàng gật đầu: "Đúng đúng đúng, em muốn mang may mắn cho Ngôn Ngôn mà."

Tư Ngôn đưa tay nới lỏng cà vạt, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy thâm ý: "Nhưng anh cảm thấy, may mắn em cho vẫn chưa đủ."

Bạch Miên Dương ngẩn người, chớp chớp mắt hỏi nhỏ: "Chưa... đủ?"

Cậu còn chưa nói xong, Tư Ngôn đã nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, siết chặt trong vòng tay, rồi cúi đầu hôn lên môi cậu.

Bạch Miên Dương ngoan ngoãn nép trong ngực anh, để mặc anh chiếm đoạt.

Ánh mắt Tư Ngôn trầm xuống, bàn tay anh lướt dần vào bên trong lớp áo của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại.

Bạch Miên Dương khẽ rêи ɾỉ, thân thể mềm nhũn khẽ cựa quậy trong vòng tay anh.

Vừa mới đè người xuống sofa, cửa văn phòng đã bị gõ.

Bạch Miên Dương nghe thấy liền giật mình, mặt đỏ bừng, vội vàng đẩy người phía trên mình ra.

Tư Ngôn khẽ cúi mắt, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu một cái, rồi chỉnh lại quần áo có phần lộn xộn của hai người, sau đó mới cho người vào.