Quyển 1 - Chương 39: Vợ nhỏ trong cuộc hôn nhân thương mại với tổng tài

Bạch Kinh Nam thấy vậy thì thở dài: "Vậy để bác sĩ kiểm tra cho con, nếu bác sĩ nói không sao thì cha mẹ sẽ để con ra ngoài."

Bạch Miên Dương nghe vậy thì bĩu môi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi trên sofa chờ bác sĩ đến kiểm tra.

Bác sĩ gia đình nhanh chóng có mặt và tiến hành một loạt kiểm tra cho Bạch Miên Dương. Trong suốt quá trình, cậu cứ ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí không đặt vào cuộc kiểm tra chút nào.

Bác sĩ kiểm tra chậm quá, cậu muốn nhanh chóng đi tìm Ngôn Ngôn.

Sau khi kiểm tra xong, sắc mặt nữ bác sĩ hơi thay đổi.

Cô kéo Bạch Kinh Nam ra một góc, nhẹ giọng hỏi: "Ông Bạch, xin hỏi các vị đã sử dụng loại thuốc đặc hiệu nào vậy?"

Bạch Kinh Nam sững sờ, nhìn sang Bạch Miên Dương đang ngồi trên sofa, nhíu mày rồi nhẹ giọng đáp: "Ngoài những loại thuốc cô kê đơn, thằng bé không dùng bất cứ loại nào khác."

Nghe vậy, nữ bác sĩ càng nhíu mày, có chút kinh ngạc nói: "Nhưng qua kiểm tra, tôi phát hiện trái tim của cậu chủ tuy chưa hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng đã có sự cải thiện rất lớn."

"Chỉ cần tiếp tục giữ gìn sức khỏe như trước, cho dù không thay tim cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng."

Bạch Kinh Nam nghe vậy, đồng tử co lại, gương mặt nghiêm nghị thường ngày lộ ra niềm vui rõ rệt: "Cô, cô nói thật sao?"

"Dương Dương của tôi, nó không sao nữa?"

Nữ bác sĩ thở dài, đẩy gọng kính trên sống mũi rồi nhẹ giọng nói: "Nhưng tình trạng cụ thể vẫn cần chờ kết quả kiểm tra từ máy móc vào ngày mai mới có thể kết luận."

"Vì vậy, tôi khuyên cậu ấy nên ở nhà quan sát thêm, ngày mai tôi sẽ mang kết quả kiểm tra tới."

Nghe vậy, Bạch Kinh Nam thu lại ý cười, khẽ gật đầu với bác sĩ.

Sau khi bác sĩ rời đi, Bạch Miên Dương lập tức vui vẻ hỏi: "Cha ơi, bây giờ Dương Dương có thể đi tìm Ngôn Ngôn được chưa?"

Mẹ Bạch cũng ngước mắt nhìn Bạch Kinh Nam, chờ ông trả lời.

Bạch Kinh Nam mỉm cười, nhẹ giọng nói: "Dương Dương à, bác sĩ bảo bây giờ con chưa thể ra ngoài, phải đợi đến ngày mai."

Bạch Miên Dương nghe vậy thì ấm ức chớp chớp mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hả? Phải đợi đến ngày mai à."

Bạch Kinh Nam định mở miệng dỗ dành cậu, nhưng Bạch Miên Dương đã ngoan ngoãn gật đầu, mềm mại nói: "Bác sĩ đã nói vậy rồi, vậy thì con đợi đến ngày mai mới ra ngoài vậy."

Bạch Kinh Nam sững sờ, sau đó mỉm cười nói: "Được rồi, lát nữa mang bánh mẹ con làm vào phòng ăn đi, ăn xong thì nghỉ ngơi, đừng chạy lung tung."

Bạch Miên Dương cười híp mắt gật đầu, vẫy tay với vợ chồng nhà họ Bạch, sau đó xách đĩa bánh đi lên lầu.

Mẹ Bạch nhìn theo bóng lưng Bạch Miên Dương, nhíu mày hỏi: "Anh có thấy lần này Dương Dương ngoan quá không?"

Bạch Kinh Nam chẳng bận tâm, bật tivi lên, nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi nói: "Dương Dương nhà ta lúc nào chẳng ngoan, chắc là em nghĩ nhiều rồi."

Mẹ Bạch nghe vậy thì trừng mắt, bước đến bên cạnh ông, giơ tay đánh nhẹ một cái.

Bạch Kinh Nam vừa bị đánh đã làm quá lên, hít vào một hơi lạnh.

Ông quay đầu lại, có chút tủi thân nhìn bà xã, lẩm bẩm: "Em đánh đau lắm đấy, qua đây xoa cho anh đi."

Mẹ Bạch hừ một tiếng, nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh ông, nhẹ nhàng xoa chỗ vừa đánh.

Dù bà biết Bạch Kinh Nam đang giả vờ đau, nhưng vẫn phối hợp với ông.

Dù sao thì, vợ chồng họ đã chung sống với nhau bao nhiêu năm, vẫn luôn như vậy.

Một người đánh, một người chịu; một người nhõng nhẽo, một người dỗ dành.

Bạch Miên Dương vừa vào phòng đã vội khóa cửa lại.

Cậu lấy một cái túi nhỏ, bỏ hết bánh ngọt vào đó, sau đó bắt đầu lục lọi khắp phòng.

Tam Cửu thấy cậu bận rộn, liền hỏi: [Cậu đang tìm gì vậy?]

Bạch Miên Dương chống cằm, nằm sấp dưới đất lục lọi ngăn kéo, nhẹ giọng nói:

"Tìm dây thừng, như vậy mới có thể trốn ra khỏi nhà."

Tam Cửu sững người, kinh ngạc hỏi: [Cậu định ra ngoài kiểu gì?]

Bạch Miên Dương ngẩng đầu, chỉ vào phòng tắm trong phòng ngủ: "Trong đó có cửa sổ, lát nữa chúng ta sẽ trèo qua đó để ra ngoài."

Tam Cửu nhìn phòng tắm, bất lực nói: [Ngốc quá, đây là tầng hai đấy, cho dù có dây thừng cũng rất nguy hiểm.]