Anh cứ tưởng vấn đề về thể chất và tâm lý của cô sẽ khiến cô phản ứng rất chậm chạp với thế giới bên ngoài. Nhưng xem ra, không phải vậy.
Tư duy của cô vẫn rất linh hoạt, không hề trì trệ như bề ngoài.
Hoắc Nghiêu dừng lại trước cửa phòng 408, nhưng phát hiện cánh cửa sắt trước mặt chỉ khép hờ. Cô gái gầy như mèo ốm khẽ nhấc mí mắt lên, giọng nói cũng dịu đi nhiều: “Đến rồi.”
Hoắc Nghiêu dùng chân đẩy cửa ra, bước vào trong. Cả căn phòng nồng nặc mùi chua thối, trộn lẫn với một thứ mùi nước hoa nồng nặc gay gắt đến mức buồn nôn.
Phòng khách nhỏ hẹp và bừa bộn, đèn nhấp nháy chập chờn thứ ánh sáng lờ mờ. Một người đàn ông trung niên gầy trơ xương nằm dưới đất, tiếng ngáy vang ầm cả căn phòng. Trên người ông ta, cả trên sàn nhà xung quanh đều có vết nôn ói.
Thời Tịch liếc nhìn người nằm dưới đất, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi và căm ghét không thể kìm nén.
Trong đầu cô hiện lên một vài hình ảnh chẳng mấy tốt đẹp.
Đây là cha ruột của nguyên chủ – tên là Lâm Trấn. Nghiện rượu cờ bạc, có xu hướng bạo lực, thường xuyên ra tay đánh đập con gái.
Hoắc Nghiêu liếc qua là hiểu đại khái tình hình trong nhà, cảm nhận được cơ thể cô căng cứng, anh khẽ cau mày, đặt cô xuống chiếc ghế sofa coi như còn sạch sẽ.
“Cảm ơn anh, đội trưởng Hoắc.”
Thời Tịch xoa nhẹ lòng bàn tay, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại thấy mình giống như một kẻ biếи ŧɦái nho nhỏ, còn đặc biệt hồi tưởng lại nhiệt độ trên đầu ngón tay anh.
Dù sao thì, thời gian cô tiếp xúc với anh đã vượt quá năm mươi phút, hệ thống không thể tiếp tục làm tròn xuống cho cô nữa.
Ánh mắt Hoắc Nghiêu quay lại nhìn gương mặt cô, lạnh nhạt nói: “Cảm ơn chính mình đi.”
Anh đã từng gặp quá nhiều người tuyệt vọng. Người thật sự muốn chết, cho dù anh có làm gì cũng không thể ngăn cản được.
Anh thấy cô kiên quyết trèo lên lan can, nhưng cũng nhìn ra cô vẫn còn ý chí sống, nếu không thì đã không có khoảnh khắc chần chừ đó. Chính khoảnh khắc ấy đã cho anh cơ hội kéo cô trở lại.
Cho nên, cô cần phải cảm ơn chính bản thân vì đã có ý muốn sống ấy.
“Nghỉ ngơi cho tốt.” Hoắc Nghiêu không nói lời an ủi nào, dù sao anh cũng không thể hiểu được những gì cô đã trải qua, nhưng vẫn thêm vào một câu: “Con người phải nhìn về phía trước.”
Thời Tịch thoáng đờ người, nghe anh nói xong thì ngẩng đầu nhìn gương mặt anh, sau đó gật đầu. Đôi mắt cô u tối, nhưng Hoắc Nghiêu biết cô đã nghe lọt tai.
Cô chỉ tay vào cổ anh: “Em có thể… chạm một chút được không?”
Cô mới phát hiện, ở chỗ cổ dễ bị tổn thương nhất của anh, kéo dài từ dưới tai đến xương quai xanh, có một vết sẹo dài.
Đôi mắt đen của Hoắc Nghiêu thoáng lay động, anh từ chối thẳng: “Không được.”
Thời Tịch bình tĩnh gật đầu: “À.”
Đúng lúc này, cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt bước ra ngoài. Mùi nước hoa trong phòng chính là từ người này mà ra.