Quyển 1 – Chương 7: Nữ streamer dùng AI đổi mặt

Mưa lớn vừa dứt, xe dừng lại trước con hẻm nhỏ.

Hoắc Nghiêu kéo cửa sau xe ra.

Thời Tịch không cần anh đỡ, một tay chống gậy, vịn vào cửa xe bước xuống.

Sau khi vén mái tóc dài ướt sũng che nửa bên mặt, cô trông chẳng khác gì một con ma nữ thiếu dinh dưỡng.

Hoắc Nghiêu có thể thấy rõ hai vết sẹo dài trên mặt cô, gần như cắt đôi khuôn mặt trắng trẻo, kéo dài từ đuôi mắt đến khóe miệng.

Cô có một đôi mắt rất đẹp, lông mi vừa dài vừa dày, con ngươi đen láy, nhưng lại không có chút ánh sáng nào, như bầu trời đêm bị lấy mất hết vì sao, đen kịt u ám.

Chiếc áo khoác rộng phủ gần hết người cô, khiến thân hình càng thêm gầy gò, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn đi.

Trên đường đến đây, anh đã hỏi rõ tình hình của cô.

Anh cứ tưởng cô là học sinh trung học, không ngờ lại là sinh viên sắp tốt nghiệp.

Thấy cô bước đi loạng choạng, Hoắc Nghiêu vẫn đưa tay đỡ lấy cô, giọng lạnh nhạt: “Đi nổi không?”

Hai chân Thời Tịch run rẩy, cô nghĩ một lúc, rồi lắc đầu với anh.

Đây là cơ hội tốt để tiếp cận anh.

Hoắc Nghiêu khựng lại một chút, cuối cùng vẫn cúi người trước mặt cô. Cánh tay rắn rỏi luồn qua đầu gối, bế ngang cô lên.

Anh quay đầu dặn dò Kỷ Lộ mấy câu, sau đó mới cất bước tiến vào con hẻm tối om.

Đây là khu có diện tích lớn nhất ở thành phố A, dân cư đông đúc, gần như toàn là lao động nhập cư, quản lý cũng khá hỗn loạn.

Những tòa nhà dân cư chen chúc, dây điện lằng nhằng trên đầu khiến cả khu vực hầu như không thấy ánh sáng mặt trời.

Người trong lòng yên tĩnh như một con búp bê sứ bị vỡ, hàng mi rủ xuống, môi trắng nhạt mím lại, chẳng biết đang nghĩ gì.

Tay anh hơi co lại, cố ý tránh tiếp xúc với cô, nhưng Thời Tịch lại muốn tiếp xúc với anh. Vì thế cô thử đưa tay ra, níu lấy một ngón tay của anh.

Cảm giác lành lạnh, khẽ quấn lấy ngón trỏ Hoắc Nghiêu.

Anh giật mình cúi xuống nhìn.

Cô không dám đối diện ánh mắt đó, hàng mi dài khẽ run, môi mím chặt vì căng thẳng.

Hoắc Nghiêu thầm nhắc bản thân phải giữ khoảng cách hợp lý. Trên xe anh không từ chối cô, là vì anh nhìn ra được cô đang sợ hãi.

Còn bây giờ… cô chỉ níu lấy một ngón tay anh, nhưng lại khiến anh có một ảo giác… như thể mình là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô.

Thôi kệ.

Chỉ là một đứa trẻ tuyệt vọng mà thôi.

Vậy là Thời Tịch toại nguyện.

“Hệ thống, bắt đầu tính giờ đi.”

Hệ thống: […]

Hoắc Nghiêu đứng trước một tòa nhà dân cư cũ nát, nghe thấy giọng cô yếu ớt: “Tầng bốn, phòng 408.”

Lúc này anh mới tiếp tục bước lên.

Không có thang máy, hành lang lại hẹp, anh đi rất cẩn thận. Đang định nhắc cô thu chân lại, thì thấy đầu cô khẽ nghiêng, dựa sát vào ngực anh. Đôi chân cô cũng hơi co lại, như vậy sẽ không bị va đập lung tung.

Hoắc Nghiêu hơi nhướng mày, bước chân cũng nhanh hơn đôi chút.