Tiếp xúc 1000 giờ, đúng là nghe thôi đã thấy không tưởng. Nhưng "giao lưu sâu sắc" thì… càng không tưởng hơn.
Cô nghiêng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng Hoắc Nghiêu.
Anh ta rất cao, ngồi trong xe mà đầu gần chạm trần.
Áo gile màu xanh rêu đã ướt sũng, nhưng vẫn không che nổi từng thớ cơ bắp đầy lực lượng trên người. Cả người mang theo khí tức nguy hiểm và áp đảo.
Ngũ quan sắc như dao khắc, sống mũi cao và thẳng, đôi mắt đen thẳm ẩn chứa lạnh lẽo, nhưng không phải kiểu lạnh lùng vô cảm, mà là kiểu khiến người khác không dám làm bậy.
Đúng như ấn tượng đầu tiên của Thời Tịch, chỉ cần sự hiện diện của anh ta, đã đủ cho cô cảm thấy an toàn.
“Có gì muốn nói sao?”
Hoắc Nghiêu chủ động mở lời, trong mắt có chút dò xét.
Thời Tịch lập tức cúi đầu, móc điện thoại từ túi đeo chéo bên người ra. Máy đã tắt, không biết do vô nước hay hết pin.
Cô đành quay sang nhìn anh ta, chìa tay ra: “Cho em mượn điện thoại được không?”
Giọng cô khẽ như tiếng mèo con. Hoắc Nghiêu hơi nhướn mi mắt: “Cần làm gì?”
Tuy hỏi vậy, nhưng tay anh ta đã nhanh chóng đưa điện thoại qua. Không có ốp lưng, màn hình còn dính nước, mặt lưng bị trầy xước, chẳng biết do va vào đâu.
Thời Tịch lau sạch màn hình, nhập số của mình, khẽ nói: “Lưu số nhé, lần sau em còn tìm anh.”
Cô còn một đống hậu quả nguyên chủ để lại cần dọn dẹp.
Hoắc Nghiêu: “…”
Khóe miệng Kỷ Lộ co giật, đừng nói là cô gái này còn muốn tìm cơ hội nhảy lại lần nữa đấy chứ?
Thời Tịch đợi điện thoại đổ chuông rồi mới đưa lại cho anh ta.
Tay Hoắc Nghiêu thon dài, nhưng thô ráp. Có thể thấy rõ các vết chai ở lòng bàn tay, ngón tay, mu bàn tay nổi rõ gân xanh kéo dài đến tận cánh tay.
Cả người anh ta toát lên khí chất: Tôi rất mạnh.
Thời Tịch bất ngờ hỏi: “Anh chưa từng bị bắt nạt phải không?”
Hoắc Nghiêu ngẩn ra, khẽ “ừ”. Ai dám bắt nạt anh ta chứ?
Ngược lại là cô…
Câu hỏi đó, nhất định là do thường xuyên bị bắt nạt. Hoắc Nghiêu để ý thấy ánh mắt cô khẽ lóe sáng, rồi vụt tắt.
Cô đang ghen tị với anh ta.
Cô cúi đầu, hàng mi dài cong khẽ run lên: “Em có thể… nắm tay anh một chút không…”
Hoắc Nghiêu im lặng. Vì ngay khi hỏi, cô đã đặt tay lên cổ tay anh ta.
Lực rất nhẹ, như đang bắt mạch. Có lẽ vì sợ bị từ chối nên cô đã nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.
Hoắc Nghiêu không nói gì, nhưng cũng không rút tay về. Tay cô rất lạnh, cổ tay anh ta như bị que kem áp vào, mát đến mức lạnh buốt.
Thời Tịch thấy anh ta không từ chối, bèn âm thầm báo hệ thống bắt đầu tính giờ.
Đoạn đường này, ước chừng sẽ chạy khoảng… bốn mươi phút.